Anh Đào đang đung đưa thích ý thì nghe bạn tốt gọi một tiếng. Mở mắt ra không biết từ lúc nào đã có thêm một ông lão đứng bên cạnh Đàm Ly rồi.
Nhìn tiểu Ly dìu ông ngồi xuống ghế rồi vào nhà mang ly trà hoa nóng ra, sau đó lại vào bếp nấu gì đó cô cũng chạy theo sau. Chuyện gì vậy cô gái kia.
"Tiểu Ly ông ấy là ai thế?"
Đàm Ly mang nước hầm xương vừa nãy nấu mì còn lại tính để sáng mai ăn ra. Cô lấy nắm bột đang ủ, đến khi thấy bột đã được thì bắt đầu kéo mì. Chỉ vài giây ngắn ngủi đã thành những sợi mì nhỏ mỏng.
"Ông ấy là người vô gia cư. Mình thấy ông ấy có vẻ đang đau nên mời ông vào ăn bát mì cho ấm bụng."
Đàm Ly giải thích nhưng tay vẫn làm, băm nhỏ thịt rồi phí hành thơm lên, xào thịt săn mới đổ nước xương vào. Nước sôi nêm nếm gia vị là được. Cho mì đã luộc vào bát, đổ nước thịt lên, cuối cùng cho trái trứng luộc lòng đào và hành lá lên là hoàn thành.
"Ông Vạn ơi, cháu mời ông dùng thử mì cháu tự làm."
Vạn Liêm nhìn tô mì trứng thịt bằm đẹp mắt đang nghi ngút khói. Hương thơm của hành phỉ hòa quyện với nước xương hầm và gạo từ mì bay trong gió.
Ông chợt nhớ đến cũng đã từng có người nấu bát mì như vậy cho ông, không có thịt mà chỉ có trái trứng. Nhưng đến bây giờ đó lại là tô mì ngon nhất ông được ăn.
"Cảm ơn cô Đàm."
Đàm Ly để lại không gian cho ông rồi đi vào trong bếp với tiểu Đào. Nhìn vào đôi mắt sâu thẳm của ông Vạn, cô thấy trong đó chứa đựng sự lắng đọng của người từng trải, như đã đi qua hết thăng trâm của cuộc đời.
Không biết vì lý do gì, nhưng cô có cảm giác chỉ cần mình quay người rời đi thì dưới chân như có gì đó níu kéo, lòng không nỡ.
Đàm Ly sửa soạn một gian phòng ở sân dưới cho ông Vạn. Cô cũng xin phép mượn ông ngoại quần áo chưa mặc để đưa ông Vạn mặc tạm. Sau khi mọi thứ ổn thì cô và tiểu Đào về dãy phòng riêng của mình nghỉ ngơi, sáng mai còn làm việc.
Sớm ngày hôm sau tỉnh dậy đã thấy ông Vạn ngồi trên ghế đang nhìn về một hướng nào đó. Cô vào pha trà mang ra ngồi bên cạnh, hai ông cháu cứ như vậy im lặng tận hưởng không khí sớm mai nhẹ nhàng êm đềm. Một lúc sau Đàm Ly mới vào bếp làm bữa sáng.
"Tiểu Ly sáng nay ăn sủi cảo à.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


