Sở Giang Nguyệt dứt khoát quay đầu xe lại, hoàn toàn không nhìn cô gái phía sau vẫn đang gào khóc thảm thiết.
Có sức lực như thế, chắc chắn không cần cô giúp.
Huống hồ, con người khi cận kề cái chết, luôn có thể bộc phát ra sức mạnh mà chính họ cũng không ngờ tới.
Cô gái mở to mắt nhìn Sở Giang Nguyệt quay đầu xe rời đi, cô ta không muốn chết, nhưng không có ai giúp đỡ, chỉ có thể dựa vào chính mình.
Cuối cùng, cô ta dốc hết sức lực, cố gắng chạy theo sau Sở Giang Nguyệt.
“Ký chủ, cô ta đang đuổi theo rồi.”
Sở Giang Nguyệt không để ý đến lời của Tiểu hồ ly, cô phóng xe điện thẳng vào phạm vi bảo hộ của Khách Sạn Giang Lâm.
Dừng xe xong, cô mở cửa bước vào khách sạn.
Ngay lúc này, cô gái vừa kêu cứu cũng lao vào theo.
Có lẽ do căm hận việc Sở Giang Nguyệt không chịu cứu mình ban nãy, vừa bước qua cửa khách sạn, cô ta lập tức vươn tay định đẩy Sở Giang Nguyệt ra khỏi phạm vi bảo hộ.
Sở Giang Nguyệt lập tức tung một cú đá thẳng vào bụng cô ta, khiến người này bay ngược ra mấy mét, đập mạnh vào bức tường của khách sạn.
“Rầm!”
Một tiếng vang cực kỳ chói tai.
“Con đĩ này! Cô dám đá tôi à?!”
“Đã đá rồi, cô nói câu này muộn quá.”
“Cô có biết tôi là ai không?!”
“Ký chủ! Tôi biết tôi biết!”
Tiểu hồ ly đậu trên vai Sở Giang Nguyệt, đã học được cách giành quyền trả lời trước.
Sở Giang Nguyệt liếc xuống nhìn nó, ra hiệu cho nó tiếp tục.
“Ký chủ, cô ta là nữ phụ độc ác của thế giới này, tên là Liễu Y Y, sống ở khu dân cư Thịnh Thế Hoa Đô gần đây.”
Nữ phụ độc ác?
“Đừng nói với tôi thế giới này thật ra là một cuốn tiểu thuyết nhé.”
Sở Giang Nguyệt cảm thấy chuyện này có chút hoang đường.
“Vừa đúng lại vừa không đúng. Kể từ khoảnh khắc ký chủ trọng sinh, thế giới này đã trở thành thế giới thực rồi.”
Kiếp trước, nguyên nhân khiến Sở Giang Nguyệt chết, chính là vì bị ảnh hưởng bởi cốt truyện.
“Nếu cô ta là nữ phụ độc ác, vậy nam nữ chính là ai?”
Sở Giang Nguyệt không muốn tài sản mà mình vất vả tích lũy lại bị kẻ khác chiếm mất.
“Vẫn… vẫn chưa mở khóa, tôi cần có thông tin liên quan hoặc gặp trực tiếp người đó mới biết được.”
Nghĩa là, hiện tại bọn họ vẫn chưa chạm mặt nam nữ chính.
Nghe Tiểu hồ ly nói vậy, Sở Giang Nguyệt mím môi, hy vọng hai người đó đừng quá phiền phức.
Cô lần nữa nhìn về phía Liễu Y Y:
“Liễu Y Y?”
Liễu Y Y kinh hãi nhìn cô, không hiểu sao cô lại biết tên mình.
“Cô là ai! AnhVăn An, cứu mạng!”
Anh Văn An caNếu có thể được nữ phụ độc ác gọi thân mật như vậy, chẳng lẽ lại là nam chính sao?
Sở Giang Nguyệt nghĩ vậy.
“Vậy Tưởng Trân Trân có thân phận gì? Tôi bị cô ta giết, chẳng lẽ tôi chỉ là nhân vật pháo hôi thôi sao?”
“Thực ra, nếu ký chủ không bị tôi ràng buộc, thì đúng là một nhân vật pháo hôi đấy…”
Càng nói, giọng Tiểu hồ ly càng nhỏ, cuối cùng gần như không nghe thấy gì nữa.
(Pháo hôi: Bia đỡ đạn, nhân vật phụ chỉ có tác dụng nâng tầm cho nhân vật nam – nữ chính.)
Nếu xét theo kiếp trước, khi cô chỉ sống được ba năm trong tận thế, thì việc bị coi là nhân vật pháo hôi cũng không sai.
Nhưng điều mà Sở Giang Nguyệt quan tâm hơn vẫn là thân phận của Tưởng Trân Trân. Dù sao… cô đã chết trong tay cô ta!
Mối thù này, cô nhất định phải báo.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)