Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Tôi Mở Khách Sạn Ở Tận Thế Chương 20: Cây Giống

Cài Đặt

Chương 20: Cây Giống

Nhưng giờ cô lại nhận được phần thưởng là cây giống, chẳng phải có nghĩa là sau này cô có thể bán trái cây tươi sao?

Không chần chừ, Sở Giang Nguyệt lập tức nhận tất cả phần thưởng, cây giống lập tức xuất hiện bên cạnh chân cô.

May mắn là lúc này trong đại sảnh khách sạn chỉ có một mình cô, không ai nhìn thấy cảnh tượng này.

"Tiểu Hồ Ly, ta nên trồng cây này ở đâu thì thích hợp?"

Trong khách sạn chắc chắn không có chỗ trồng, nhưng bên ngoài khách sạn cũng không ổn.

Chẳng bao lâu nữa, nhiệt độ sẽ tiếp tục tăng cao, người bình thường ở ngoài trời gần như không thể di chuyển, chỉ cần bất cẩn một chút là có thể bị bỏng nắng.

"Ký chủ cứ trồng ngay trước cửa khách sạn, hệ thống sẽ tự động đưa cây vào phạm vi khách sạn, không cần lo lắng về việc không sống nổi."

Tiểu Hồ Ly nhìn cây giống mà Sở Giang Nguyệt vừa nhận được, trong lòng có chút ngạc nhiên.

Bộ phần thưởng này chẳng phải được cho là có tỷ lệ trúng cực thấp sao?

Nó từng nghe nhiều tiền bối phàn nàn về điều này, vậy mà ký chủ lại nhận được chỉ sau nhiệm vụ thứ ba?

Nhưng dù có bất ngờ, Tiểu Hồ Ly cũng không thể hiện ra bên ngoài.

Trồng càng nhiều cây, ký chủ sẽ càng sớm nhận ra lợi ích của nó.

Sở Giang Nguyệt không hề biết những suy nghĩ này của Tiểu Hồ Ly, nhưng nghe thấy câu trả lời của nó, cô lại có chút bất ngờ.

"Chỉ cần trồng xuống là xong? Có cần tưới nước không?"

"Sau khi trồng xuống thì tưới nước một lần, sau đó cứ hai ngày tưới một lần là được, ký chủ không cần quá lo lắng.”

“Dĩ nhiên, nếu ký chủ muốn, có thể cho cây hấp thụ một chút năng lượng hệ Mộc, biết đâu sẽ có bất ngờ đấy~"

Loại cây giống này không giống như cây trồng thông thường cần được chăm sóc kỹ lưỡng.

Đây là cây giống do hệ thống khách sạn hậu tận thế cung cấp, sức sống của nó chắc chắn vô cùng mạnh mẽ.

"Được, nhân lúc không có ai, ta ra ngoài trồng ngay bây giờ."

Sở Giang Nguyệt ôm cây giống đi ra cửa khách sạn, lúc này mới nhận ra bản thân không có dụng cụ để trồng cây.

"Tiểu Hồ Ly, ngươi có xẻng không?"

Không có xẻng, cô định đào đất kiểu gì đây?

"..."

Tiểu Hồ Ly im lặng, bởi vì tỷ lệ xuất hiện của phần thưởng thực vật quá thấp, nó đã quên mất việc trang bị phòng dụng cụ cho khách sạn.

Sở Giang Nguyệt: @#&$%^!!

"Bà chủ Sở đang làm gì thế?"

Sở Giang Nguyệt đang thầm chửi rủa đội lập trình của Tiểu Hồ Ly, không ngờ Thẩm Tri Quy lại xuất hiện đúng lúc này.

Không phải bọn họ đang nấu ăn sao?

"À, tôi vừa tìm thấy một cây giống, thấy nó phát triển tốt nên muốn trồng trước cửa khách sạn để tăng thêm mảng xanh.”

“Không ngờ mang cây về rồi, lại quên mất không có dụng cụ trồng cây."

Thẩm Tri Quy nhìn cây giống tràn đầy sức sống kia, thật sự muốn nói rằng thực vật xung quanh đều đang héo úa, nhìn thế nào cũng biết đây không phải loại cây có thể mọc tự nhiên ở khu vực này.

Nhưng anh không bóc trần lời của Sở Giang Nguyệt, vì nếu muốn ở lại khách sạn lâu dài, anh cần biết điều gì nên nói, điều gì không nên nói.

Biết thời thế, mới có thể sống sót đến cuối cùng.

"Để tôi đi hỏi xem có ai có dụng cụ không."

Nói xong, Thẩm Tri Quy quay người đi vào trong.

Không lâu sau, anh quay lại với một cái xẻng sắt lớn.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc