Nguyễn Ngưng trầm trồ, chính phủ phản ứng thật nhanh, nếu không cả thành phố chắc đã rơi vào hỗn loạn.
Nguyễn Ngưng không nói gì thêm, cùng Trình Quý Lịch ngồi vào thùng xe dài khoảng một mét. Tuy rằng có chút quê mùa, nhưng so với đi bộ thì vẫn hơn nhiều.
Đặc biệt là khi nhìn thấy trên vỉa hè đầy người mang theo các túi lớn túi nhỏ, ôm theo cả nước khoáng, trông giống như cả gia đình đang chạy nạn.
Trên đường lớn, khắp nơi là những chiếc xe hỏng, vì sự việc xảy ra quá đột ngột nên có không ít xe va vào nhau, đầu xe hoặc đuôi xe bị hư hỏng, cảnh tượng thật đáng kinh ngạc.
Đây mới chỉ là khu vực ngoại ô ít người, không biết trung tâm thành phố bây giờ thành ra thế nào.
Trạm nước cách khu dân cư không xa, ba người nhanh chóng đến nơi. Vì hầu hết mọi người đều đang ở siêu thị chiến đấu giành giật, nên ở trạm nước không đông lắm.
Xếp hàng khoảng hai mươi phút, ba người lấy chứng minh thư ra, mỗi người mua hai bình theo quy định hạn mức.
Trên đường về, Nguyễn Ngưng và Trình Quý Lịch chỉ có thể đi bộ "xe buýt số 11" (hai chân), nhưng ít ra không phải vác đồ nặng lê bước, như vậy cũng đã tốt lắm rồi.
Khi về đến dưới tòa nhà, Trình Quý Khoan nói: "Chúng ta chia làm hai lượt để mang nước lên. Dưới này cần một người trông chừng. Tôi mang hai bình, Quý Lịch mang một bình, còn cô Nguyễn ở lại dưới này trông một lượt. Chờ chúng tôi xuống lại sẽ cùng lên."
Nguyễn Ngưng vội vàng nói: "Như vậy sao được?"
Trình Quý Khoan không nói gì, Trình Quý Lịch nhanh miệng: "Ngưng Ngưng, đừng ngại ngùng. Tôi vốn là dân thể thao, mang một bình nước dễ như chơi. Cậu cứ ở dưới này chờ đi."
Nguyễn Ngưng thầm ngạc nhiên. Một mỹ nhân vóc dáng đẹp thế này mà không phải dân múa, lại là dân thể thao?
"Cậu học môn gì vậy?" Nguyễn Ngưng tò mò hỏi.
Trình Quý Lịch đưa hai tay làm động tác ngắm bắn: "Bắn súng chứ còn gì nữa."
Cô thu tay lại, hơi ngượng ngùng nói: "Nhưng thành tích của tôi chỉ tầm trung thôi, năm nay mới được tham gia giải toàn quốc. Còn anh trai tôi đã từng thi giải vô địch thế giới và mang về huy chương rồi đó."
Nguyễn Ngưng kinh ngạc, chớp mắt: "Cậu nói bắn súng là cái bắn súng đó sao?"
Trình Quý Khoan ngắt lời hai người đang nói chuyện phiếm: "Cô không đoán sai, đúng là cái bắn súng mà cô nghĩ tới. Quý Lịch, đi lên nào."
Nói xong, anh lấy dây xích từ thùng xe ba bánh, khóa chặt bánh xe lại.
Lúc này trong đầu Nguyễn Ngưng chỉ có một suy nghĩ: "Ối trời, ối trời, ối trời."
Cô không phải sẽ trở thành "kho lương" cho người khác đấy chứ?
Nguyễn Ngưng đứng dưới tầng, suy nghĩ miên man, càng thêm quyết tâm giúp hai anh em nhà họ Trình tích trữ thêm một ít vật tư, tiện thể cũng tích lũy chút đồ cho mình.
Cô vốn đã dành riêng hai mươi nghìn để chuẩn bị.
Hai anh em nhà họ Trình rất nhanh đã chuyển xong lượt nước đầu tiên xuống tầng. Lần thứ hai, cả ba người cùng nhau mang nước lên.
Trình Quý Khoan vẫn mang hai bình, Nguyễn Ngưng cảm thấy mình nên tập luyện thêm, nhưng lại sợ mình không thể mang nổi một bình nước. Vì vậy cô bàn với Trình Quý Lịch rằng mỗi người sẽ luân phiên khiêng nước qua chín tầng.
Nguyễn Ngưng làm trước.
Một bình nước nặng khoảng 36 lít (18kg). Nguyễn Ngưng hít một hơi thật sâu, nhưng khi cúi xuống thì suýt nữa không nhấc nổi. Cô phải dùng hết sức bình sinh, gian nan mang bình nước lên được đến tầng ba.
Cả người cô ướt đẫm mồ hôi.
Trình Quý Lịch nhìn không đành lòng: "Ngưng Ngưng, hay chúng ta mang mỗi lần ba tầng, rồi đổi lượt nhé."
Nguyễn Ngưng cũng cảm thấy mình đã đến giới hạn, gật đầu rồi giao bình nước cho Trình Quý Lịch.
Trình Quý Lịch dễ dàng nhấc bình nước bằng một tay.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
