Khoảng nửa phút sau, cửa cuốn từ từ được kéo lên một chút.
Ông chủ quán trẻ tuổi nói: "Hai người mau vào đi."
Nguyễn Ngưng và Trình Quý Lịch nhìn nhau, trong lòng cảnh giác nhưng vẫn chui vào bên trong.
Quán không lớn, chỉ có ánh sáng từ cây nến trong tay Trình Quý Lịch. Trong quán, ngoài ông chủ, còn có vợ ông, người cùng làm ăn với ông ta.
Bà chủ đang ôm một em bé nhỏ trong lòng. Đứa bé vẫn đang ngủ.
Nguyễn Ngưng không vòng vo: "Các người còn bao nhiêu rau? Chúng tôi mua hết. Nếu còn dư thực phẩm khác, chúng tôi cũng mua."
Ông chủ do dự nói: "Rau còn khá nhiều, cũng còn một ít thực phẩm đông lạnh, nhưng mì hay các thứ khác chúng tôi không bán."
Ông chủ còn gói thêm một ít thịt đông lạnh như thịt bò, thịt ba chỉ, chân gà, bò viên, cá viên, và một số "đồ ăn mặn" khác.
Quán lẩu cay thường bán cả bún miến, bột khoai lang, mì ăn liền, vốn là hàng khô nhập về, khi bán chỉ cần ngâm nước.
Nguyễn Ngưng nhìn thấy trong nhà kho bếp rất nhiều thùng hàng, có khoảng hơn hai mươi thùng mì ăn liền, nhưng cô không nói gì.
Ông chủ dĩ nhiên nhận ra ánh mắt của cô. Thấy hai người chỉ là con gái, ông ta cắn răng nói: "Giờ cũng không biết chuyện gì sẽ xảy ra, tôi vừa nhập hàng về, chia cho hai người hai thùng mì ăn liền."
Thứ này không quan trọng lắm với Nguyễn Ngưng, nhưng với Trình Quý Lịch thì lại là bảo bối.
Mắt cô sáng rỡ: "Tuyệt quá! Anh tôi vừa dặn phải mua mấy thứ dễ bảo quản."
Ông chủ tuy có vẻ tiếc rẻ, nhưng nghĩ đi nghĩ lại, vẫn muốn giúp một chút. Dù sao hàng dự trữ của ông ta vẫn còn nhiều.
Không lẽ sau này không có gì để ăn sao? Chỉ là mất điện thôi mà.
Nhìn đôi vợ chồng thật thà, Nguyễn Ngưng chợt nói: "Thế này đi, tôi có một hộp sữa bột dành cho trẻ sơ sinh, chắc là hữu ích với các người. Tôi dùng nó để đổi lấy hai thùng mì ăn liền."
Bà chủ đang ôm em bé lập tức vui mừng: "Thật sao?"
Cả ngày bận rộn, sữa mẹ vốn đã không đủ, mà sữa bột trong nhà họ lại sắp hết.
Nguyễn Ngưng giả vờ lấy từ trong balo, thực chất là từ không gian riêng của mình, một hộp sữa bột, đưa cho hai người xem: "Đây là hàng chính hãng, hai người có thể yên tâm. Tôi mua cho cháu tôi nhưng quên lấy ra khỏi túi, giữ lại giờ cũng không dùng tới."
Hai vợ chồng trao nhau ánh mắt, ông chủ nhanh chóng nhận lấy hộp sữa bột: "Được, đổi hai thùng mì ăn liền."
Nhờ hộp sữa này, bà chủ không chịu lấy giá gấp đôi nữa, chỉ tính giá rau như bình thường cho họ.
Nguyễn Ngưng và Trình Quý Lịch trả tiền xong, chia đồ ra, mỗi người mang theo ba túi lớn đầy đồ.
Dù sao đây cũng là đồ ăn của một quán.
Nói lời tạm biệt với ông chủ, hai người chui qua cửa cuốn ra ngoài. Nguyễn Ngưng nghĩ một chút, rồi nói: "Ông chủ, tình hình bây giờ không rõ ràng, mấy thứ này để trong quán không an toàn đâu. Tốt nhất nên mang về nhà, cũng đừng để người khác biết, mỗi lần mang một ít, nhanh chóng mang hết về."
"Ngày mai cũng đừng bán nữa."
Ông chủ ngẩn ra, lập tức cười nói: "Cảm ơn cô đã nhắc nhở, chúng tôi sẽ bảo quản cẩn thận."
Nguyễn Ngưng và Trình Quý Lịch mang theo đồ ăn, cẩn thận đi về.
Trên đường không có chuyện gì xảy ra. Dù sao hiện giờ cũng chưa tới mức cướp bóc. Nhưng khi hai người gần bước vào tòa nhà, trên bầu trời đột nhiên xuất hiện dị tượng.
Cả bầu trời đỏ rực ánh sáng bao trùm màn đêm.
Trông thì rất đẹp, nhưng lại càng thêm kỳ dị.
Trình Quý Lịch ngẩng đầu, đờ đẫn nhìn bầu trời đỏ như máu: "Lại chuyện gì nữa đây, bên kia cháy sao?"
Nguyễn Ngưng nói: "Đó là cực quang."
"Cực quang?" Trình Quý Lịch cố tìm kiếm chút ít kiến thức thiên văn trong đầu: "Cực quang không phải màu xanh lá sao? Hơn nữa chẳng phải phải ra nước ngoài mới thấy được sao?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)