Trước ngày cuối cùng, Nguyễn Ngưng không dám mua. Quá dễ bị chú ý.
Buổi sáng, cô ghé qua hơn mười cửa hàng kim khí, chủ yếu để mua một thứ: đinh.
Đúng vậy, đinh.
Buổi trưa, cô ăn tạm một bát mì để lót dạ. Đến 2 giờ chiều, Nguyễn Ngưng bước vào một cửa hàng và mua súng bắn đinh.
Chủ cửa hàng hỏi cô mua làm gì, Nguyễn Ngưng nói dối: "Mua cho chồng, anh ấy làm nghề sửa chữa, thi công."
Dù súng bắn đinh rất mạnh, nhưng nó chỉ được xem như dụng cụ thường dùng của công nhân, giá chỉ hơn 100 tệ. Chủ cửa hàng nhanh chóng đưa cho Nguyễn Ngưng một khẩu, đồng thời dặn dò cô sử dụng cẩn thận.
Nguyễn Ngưng âm thầm thở phào nhẹ nhõm, trả tiền mặt rồi rời khỏi cửa hàng.
Dùng lại chiêu cũ, cô thay đổi trang phục một chút, lần lượt mua khẩu súng bắn đinh thứ hai và thứ ba, tất cả đều thanh toán bằng tiền mặt.
Những khẩu súng này sau đó được cô cất thẳng vào khu vực vũ khí trong không gian.
Có vũ khí trong tay, lòng vững như núi, Nguyễn Ngưng cuối cùng cũng cảm thấy nhẹ nhõm. Cô đang chuẩn bị lái xe đến cửa hàng thứ tư thì hệ thống đột nhiên lên tiếng: [Ký chủ, nhìn bên kia đường xem, đó là ai vậy?
Nguyễn Ngưng ngẩng đầu nhìn sang, ánh mắt lóe sáng: "Ồ, bất ngờ thật!"
Người đàn ông cao 1m74!
Gương mặt trông thật thà, bình thường!
Thân hình gầy yếu, chẳng có chút cơ bắp nào.
Chẳng phải đây chính là đứa con cưng của khí vận thế giới này, nam chính lừng danh Sở Định Phong sao?
Hắn đến đây làm gì?
Biết mình biết người, trăm trận trăm thắng. Nguyễn Ngưng lập tức gọi lại giao diện của cuốn tiểu thuyết trong đầu để xem mục đích ra ngoài của Sở Định Phong hôm nay.
Lật xem một hồi, trên mặt Nguyễn Ngưng lộ vẻ khó nói thành lời.
Thôi thì tuy việc hắn làm hôm nay chẳng đứng đắn gì, nhưng cũng không quá khó hiểu.
Mục đích ra ngoài của Sở Định Phong hôm nay là để ăn tại một nhà hàng Michelin.
Không chỉ đơn giản là ăn một bữa sang chảnh, để thỏa mãn cái tôi, lát nữa Sở Định Phong sẽ gửi ảnh cho nguyên chủ qua WeChat. Trong ảnh, hắn sẽ "vô tình" để lộ bàn tay, bên cạnh là một bữa ăn thịnh soạn cùng hóa đơn lên tới 120.000 tệ.
Chưa hết, hắn còn gửi thêm ảnh kho vật tư của mình cho nguyên chủ xem, để cô nhận ra hắn có rất nhiều, rất nhiều tài nguyên.
Ghen tị không? Ngưỡng mộ không? Muốn nịnh bợ hắn không? Đến cầu xin hắn đi!
Đây chính là cảm giác mà Sở Định Phong muốn. Còn chuyện khiêm tốn à? Nam chính không cần.
Hệ thống lên tiếng thì thầm: [Ký chủ, chúng ta có cần ngăn hắn lại không?]
Nguyễn Ngưng nhìn theo bóng lưng Sở Định Phong: "Cậu không cần thì thầm, hắn nghe không thấy đâu."
Hệ thống: [Ồ... Vậy chúng ta có cần ngăn hắn lại không?]
"Ngăn hắn ăn ở nhà hàng Michelin? Không cần đâu." Nguyễn Ngưng gõ ngón tay lên vô lăng, cười nhẹ: "Chúng ta cứ để hắn thoải mái hưởng thụ, còn mình lặng lẽ phát triển."
Hệ thống:?
Không giải thích thêm, Nguyễn Ngưng khởi động xe, rời đi.
Sau khi mua thêm bốn khẩu súng bắn đinh, cô cuối cùng cũng dừng lại, kiềm chế "nội lực hoang dã" đang dâng trào trong mình.
Hiện giờ cô còn khoảng 50.000 tệ, giữ lại 20.000 làm dự phòng, 30.000 còn lại phải tiêu sạch trong hôm nay và ngày mai. Nếu không, chúng sẽ sớm trở thành giấy lộn.
Còn thứ gì chưa tích trữ nhỉ?
Đang suy nghĩ thì âm thanh thông báo của WeChat vang lên từ điện thoại.
Nguyễn Ngưng biết ngay là ai. Cô thong thả mở ứng dụng, và quả nhiên, Sở Định Phong vừa gửi cho cô một bức ảnh.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)
