Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Tôi Làm Quản Lý Bất Động Sản Ở Địa Ngục Chương 27: Tôi Mạnh Cỡ Nào?

Cài Đặt

Chương 27: Tôi Mạnh Cỡ Nào?

Hà Vũ Hạo thấy hướng cô đang đi, sắc mặt thay đổi, vội gọi cô lại: “Đừng đi về phía đó, bên đó có quỷ vực!”

Ứng Nhất Nhất quay đầu nhìn anh ta.

Hà Vũ Hạo tưởng cô không tin, nhấn mạnh: “Thật sự có quỷ vực! Nếu không phải có quỷ sai đi cùng, có khi bọn tôi đã toi rồi.”

Ứng Nhất Nhất lười giải thích: “Người… à không, quỷ đâu rồi?”

Hà Vũ Hạo: “Bọn tôi vốn định đến đây để đưa một người sống về dương gian, nhưng mới vào thành không lâu thì đụng ngay một quỷ vực mở ra. Không kịp tránh, cả người lẫn xe bị nuốt chửng. Âu Dương Sóc nhân lúc quỷ vực còn chưa ổn định, mở một khe hở đưa tôi và chị này ra ngoài, còn bản thân thì không kịp thoát.”

Cả người lẫn xe, thảo nào đường một tiếng mà 20 phút đã tới. Hóa ra là đi nhờ xe.

Vừa nãy cô đã muốn chửi rồi, địa ngục mà cũng có xe sao?

Chẳng biết chiếc xe này là do chấp niệm mãnh liệt của ai đó mang tới, hay là do người trần đốt xuống. Nếu là hóa vàng, thì khi về cô sẽ chọn 18 chiếc siêu xe, để mình vi vu dưới địa ngục trước đã.

Hà Vũ Hạo bỗng vỗ đùi: “Đúng rồi! Cô mạnh như vậy, nếu cô vào đó, chắc chắn cứu được A Sóc!”

Ứng Nhất Nhất nhấn mạnh lần nữa: “Tôi thật sự không phải quỷ sai.”

Hà Vũ Hạo: “Nhưng cô rất mạnh.”

Mạnh hay không là tùy vào đối thủ. Cô còn chưa biết tình hình quỷ vực thế nào. Nếu con trong đó ngang cấp với con ác quỷ bắt Lâm Tuệ, hoặc mạnh hơn, tầm cỡ Thẩm Mộc, thì cô vào đó chỉ tổ làm mồi.

Thấy Ứng Nhất Nhất không từ chối ngay mà do dự, Hà Vũ Hạo động lòng, bất ngờ hỏi: “Người A Sóc đến đón chính là cô, đúng không?”

Dù Hà Vũ Hạo không nói thẳng rằng Âu Dương Sóc bị kẹt trong quỷ vực vì cô, nhưng Ứng Nhất Nhất đã hiểu ý. Mà cái kiểu bóng gió này còn hiệu quả hơn cả nói thẳng, vì nếu anh ta nói toẹt ra, cô có thể mắng anh ta là đạo đức giả. Nhưng giờ anh ta chẳng nói gì, chỉ dùng đôi mắt to tròn ngây thơ nhìn chằm chằm cô, nhìn chằm chằm, nhìn chằm chằm…

Ứng Nhất Nhất thở dài hỏi: “Vừa nãy đuổi theo các anh là con ác quỷ cấp sáu phải không?”

Cô nhớ Hà Vũ Hạo lúc đó nói vậy.

Hà Vũ Hạo gật đầu: “Đúng, vừa nãy là ác quỷ cấp sáu.”

Quỷ sai cửu phẩm, ác quỷ cấp sáu, cách phân cấp này đúng là lười biếng thật. (Cua: Đúng thế, tôi lười thật đấy.)

Ứng Nhất Nhất: “Theo kinh nghiệm của anh, ác quỷ trong quỷ vực kia so với con ác quỷ cấp sáu vừa nãy thì mạnh hơn bao nhiêu?”

Hà Vũ Hạo đáp: “Con ác quỷ đuổi chúng tôi là quỷ nô của chủ nhân quỷ vực, nên chủ nhân quỷ vực này hẳn là ác quỷ cấp chín, sắp tiến hóa thành dạ xoa.”

Dạ xoa? Vậy trên ác quỷ là dạ xoa.

Ứng Nhất Nhất hỏi: “Còn quỷ tướng?”

Hà Vũ Hạo kinh ngạc: “Cô còn gặp cả quỷ tướng?”

Ứng Nhất Nhất: “Tôi chỉ hỏi thôi. Quỷ tướng dùng bao nhiêu sức để giết ác quỷ cấp chín?”

Hà Vũ Hạo: “Nếu quỷ tướng ra tay, chỉ cần một nhát là xong.”

Ứng Nhất Nhất không hài lòng với câu trả lời: “Tôi hỏi là bao nhiêu sức? Ví dụ như 1/3 sức mạnh của quỷ tướng, có giết được ác quỷ không?”

Ứng Nhất Nhất đánh giá năng lực bản thân dựa trên sức mạnh của Thẩm Mộc. Cô từng mượn sức mạnh của Thẩm Mộc, nên biết rõ sức mạnh của một quỷ tướng thế nào.

So với sức mạnh Thẩm Mộc cho mượn lúc đó, cô đoán thực lực của mình bằng khoảng 1/3 đến 1/2 sức mạnh quỷ tướng.

Hà Vũ Hạo bị hỏi khó, đúng lúc này, điện thoại trong tay anh ta reo lên.

Hà Vũ Hạo nhìn điện thoại, vội bắt máy: “Anh Lôi, Âu Dương Sóc bị kẹt trong quỷ vực rồi! Đối phương có thể là ác quỷ max cấp.”

Địa ngục quá yên tĩnh, nên Ứng Nhất Nhất nghe rõ mồn một giọng nói trong điện thoại. Anh Lôi hỏi: “Cậu ta vào đó bao lâu rồi?”

Hà Vũ Hạo: “Khoảng 10 phút.”

Anh Lôi: “Giờ các cậu có an toàn không?”

Hà Vũ Hạo liếc nhìn Ứng Nhất Nhất: “An toàn ạ.”

Ứng Nhất Nhất: “…” Coi cô là vệ sĩ rồi à.

Anh Lôi: “Tốt, các cậu ở yên đấy, tôi lập tức phái cứu viện tới.”

Thấy bên kia sắp cúp máy, Hà Vũ Hạo nhớ đến câu hỏi của Ứng Nhất Nhất, vội hỏi: “Anh Lôi, 1/3 sức mạnh quỷ tướng có thể giết ác quỷ max cấp không?”

Giọng anh Lôi trở nên gấp gáp: “Cậu gặp quỷ tướng rồi?!”

Hà Vũ Hạo: “Không, em chỉ hỏi thôi.”

Anh Lôi: “Nếu là quỷ tướng, sức mạnh áp đảo hoàn toàn, chỉ cần một phần sức là đủ.”

Nếu một phần sức là đủ, vậy đi cứu Âu Dương Sóc thôi, coi như trả món nợ ân tình hôm qua.

Ứng Nhất Nhất: “Mấy người chờ ở đây, tôi đi cứu Âu Dương Sóc.”

Hà Vũ Hạo nghe cô nói sẽ đi cứu Âu Dương Sóc, lập tức mừng rỡ ra mặt.

Khoảng cách 800m không xa, chẳng mấy chốc Ứng Nhất Nhất đã đến nơi. Sao cô xác định chính xác thế? Vì cô nhìn thấy chiếc điện thoại của Âu Dương Sóc nằm ngay bên cạnh một quả cầu đen khổng lồ.

Bảo sao, quỷ vực chặn tín hiệu, vậy mà vẫn chia sẻ được vị trí.

Thuận tay nhặt điện thoại lên, Ứng Nhất Nhất mới ngước mắt quan sát quả cầu đen khổng lồ này. Hóa ra quỷ vực từ bên ngoài trông như thế này.

Cứ rạch một đường là vào được, đúng không?

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc