Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Ứng Nhất Nhất mừng rỡ: “Kiến nghị gì?”
Quỷ sai: “Chết đi.”
Ứng Nhất Nhất híp mắt nhìn chằm chắm quỷ sai: “Anh… đang chửi tôi à?”
Quỷ sai vội giải thích: “Không không không, đây là một kiến nghị vô cùng nghiêm túc và cẩn thận, cô nghe tôi giải thích. Linh hồn của cô đã kết nối với địa ngục, mối liên kết này cả sức người lẫn sức quỷ đều không thể cắt đứt, chỉ có sức mạnh luân hồi sinh tử mới cắt được. Cô trở về dương gian, tự cắt cổ mình hoặc nhảy lầu. Sau khi chết, sức mạnh luân hồi sẽ đưa cô đến địa phủ, đi một vòng như vậy, hộ khẩu của cô ở dương gian và địa ngục sẽ bị hủy, chỉ còn lại hộ khẩu ở địa phủ.”
Ứng Nhất Nhất bắt đầu tìm đao: “Đao của tôi đâu?”
Quỷ sai sợ đến nói lắp: “Bình tĩnh, tuyệt đối bình tĩnh, tôi thật sự là nghĩ cho cô, nếu cô chết ở địa ngục, không phải hồn phi phách tán thì cũng là vĩnh viễn không siêu sinh. Cô tự chuyển hộ khẩu đến địa phủ, chúng tôi còn có thể bồi thường thích đáng cho cô.”
Chuyển hộ khẩu đến địa phủ cái quái gì chứ, bảo người ta đi chết mà nói nghe sảng khoái thanh tao thế!
Quỷ sai: “Cô cứ coi như cô đã chết lúc chiêu hồn vừa nãy đi.”
Ứng Nhất Nhất nghiến răng nghiến lợi: “Sao giống nhau được?”
Quỷ sai cẩn thận cười trừ.
Ứng Nhất Nhất bị quỷ sai chọc tức chết, đường đường là công chức địa phủ, gặp ác quỷ thì đánh không lại, chạy không thoát, gặp chuyện chỉ biết bảo dân chúng chết đi, con mọe nó cái kiểu xử lý âm phủ gì thế này.
Thôi được rồi, quỷ sai dùng cách âm phủ để xử lý vấn đề hình như cũng chẳng có gì sai.
Ứng Nhất Nhất càng nghĩ càng tức, người phát điên lên, hồi lâu sau mới bình tĩnh lại: “Thôi, anh đưa tôi về trước đi.”
Kệ đi, về làm một giấc đã, chuyện này để lần sau đến địa ngục rồi tính.
Quỷ sai vẫn không từ bỏ: “Kiến nghị vừa rồi của tôi…”
Ứng Nhất Nhất ném con mắt hình viên đạn qua.
Quỷ sai: “Có thể không cần cân nhắc.”
Ứng Nhất Nhất tỏ vẻ ‘anh biết điều đấy’: “Anh đưa tôi về bằng cách nào?”
Quỷ sai rút thanh loan đao: “Tôi dùng Phá Giới Đao chém mở không gian, cô đi ra là được.”
Ứng Nhất Nhất nhìn chằm chằm vào thanh loan đao, nheo mắt: “Đơn giản vậy sao, sao vừa nãy anh không dùng?”
Nếu quỷ sai dùng loan đao phá không gian đưa cô về trước khi cô chiêu hồn giết ác quỷ, cô đã không bị nhốt ở địa ngục.
Quỷ sai biết Ứng Nhất Nhất hiểu lầm, lại giải thích: “Chém mở không gian cần tích tụ sức mạnh, lúc đó bị ác quỷ đuổi giết, căn bản không có thời gian chuẩn bị.”
Sau đó, quỷ sai dùng hồn lực vẽ một trận pháp phức tạp trên mặt đất, đợi trận pháp phát huy tác dụng, tỏa ra ánh sáng xanh nhàn nhạt, mới triệu hồi Phá Giới Đao.
Sau đó, việc tích tụ sức mạnh lại mất thêm một lúc lâu, cuối cùng mới phá được một khe hở không gian.
Một luồng sinh khí khổng lồ tràn ra từ khe hở, vào khoảnh khắc đó, Ứng Nhất Nhất mới mơ hồ nhận ra rằng mình thật sự đã khác. Bởi vì một người sống bình thường sẽ không nhạy cảm với sinh khí đến vậy.
Trước khi bước vào khe hở, Ứng Nhất Nhất hỏi quỷ sai: “Nếu lần sau tôi lại vào đây, thì liên lạc với anh thế nào?”
Lần sau vào đây, muốn ra ngoài, vẫn phải tìm quỷ sai.
Quỷ sai suy nghĩ một chút, lấy từ trong ngực ra một thẻ SIM: “Lắp SIM này vào điện thoại của cô, rồi chúng ta add WeChat.”
Ứng Nhất Nhất: “Địa phủ cũng có WeChat à?”
Quỷ sai: “Có gì lạ đâu?”
Quỷ sai: “Đây không phải điện thoại thật, mà là điện thoại được tạo ra từ chấp niệm của cô ở địa ngục.”
Ứng Nhất Nhất: “Chắc phải cần chấp niệm rất mạnh mới làm được, đúng không?”
Quỷ sai hỏi ngược lại: "Chẳng phải con người các cô bây giờ ám ảnh với điện thoại sao?"
Cái này… không phản bác được.
Ứng Nhất Nhất vứt chiếc SIM “ảo” trong điện thoại đi, thay bằng SIM của địa phủ, chẳng mấy chốc điện thoại đã có tín hiệu, tên tín hiệu rất thẳng thắn: Tín hiệu Địa phủ.
Quỷ sai thấy điện thoại của Ứng Nhất Nhất có tín hiệu, còn tỏ ra ngạc nhiên hơn cả cô: “Thật sự dùng được luôn.”
Ứng Nhất Nhất: “??”
Quỷ sai giải thích: “Là thế này, vật được tạo từ chấp niệm cũng có cấp bậc, đa phần là hình thức bên ngoài, không sử dụng được. Chỉ có những người có chấp niệm đặc biệt mạnh hoặc bản thân rất mạnh mới có thể tạo ra đồ vật dùng được trực tiếp. Cô là người đầu tiên tôi gặp có thể tự tạo ra điện thoại chấp niệm.”
Ứng Nhất Nhất gật gật đầu, hiểu rồi, do cái nồi thể chất đồng cốt. Cô mở mã QR WeChat, đưa ra: “Anh quét tôi?”
Quỷ sai vội lấy điện thoại ra, đưa qua quét.
WeChat địa phủ của Ứng Nhất Nhất rõ ràng không cài đặt xác minh bạn bè, vừa quét cái là hai người đã kết bạn.
“Âu Dương Sóc?” Ứng Nhất Nhất nhìn thấy tên quỷ sai.
Quỷ sai gật đầu.
Ứng Nhất Nhất: “Vậy tôi đi đây.”
“Khoan đã.” Quỷ sai ngăn Ứng Nhất Nhất lại, hiếm hoi nghiêm túc nói:
“Trong người cô có sức mạnh tín ngưỡng, có thể giúp cô chống lại phần nào sự ăn mòn của sát khí. Chỉ cần không gặp phải quỷ cấp quỷ soái, với năng lực của cô, cô có thể tự bảo vệ mình. Nhưng cô nhất định phải nhớ, tuyệt đối không được để quỷ ở địa ngục kiểm soát cơ thể. Hiện nay, Huyền Môn ở dương gian đã suy yếu, gần như không có khả năng phòng vệ. Nếu ác quỷ mượn thân thể cô để mở lối thông sang dương gian, hậu quả sẽ không thể tưởng tượng nổi.”
Ứng Nhất Nhất gật đầu: “Biết rồi, còn gì nữa không?”
Quỷ sai: “Cái kiến nghị kia của tôi…”
Ứng Nhất Nhất không đợi anh ta nói xong, không quay đầu lại mà bước thẳng vào khe hở không gian.
Âu Dương Sóc đứng đó, cho đến khi khe hở không gian khép lại, mới khẽ thở dài.
Thật ra anh ta còn rất nhiều vấn đề muốn hỏi, ví dụ như con quỷ tướng mà Ứng Nhất Nhất triệu hồi, rốt cuộc đã thỏa thuận điều kiện gì với cô.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)