Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Tôi Làm Quản Lý Bất Động Sản Ở Địa Ngục Chương 1: Bắt Đầu

Cài Đặt

Chương 1: Bắt Đầu

Thành phố H.

Cổng tàu điện ngầm Bệnh viện Nhân dân Số 3.

Ứng Nhất Nhất bước ra khỏi tàu điện ngầm, nhìn về phía cổng bệnh viện không xa, chưa bước vào mà đã bắt đầu cảm thấy không thoải mái.

Có lẽ do hồi nhỏ hay bị bệnh phải nhập viện, cô cực kỳ không thích bệnh viện, mỗi lần đến đều có cảm giác khó chịu không nói nên lời. Lần này nếu không phải bà Đổng liên tục yêu cầu cô phải đến, còn cho tiền công chạy việc, cô đã chẳng thèm đến.

"Ting."

Ứng Nhất Nhất cúi đầu nhìn thoáng qua điện thoại, quả nhiên là tin nhắn từ bà Đổng: [Đã đến bệnh viện chưa?]

Ứng Nhất Nhất giơ tay chụp một bức ảnh cổng bệnh viện, gửi đi.

Bà Đổng: [Nhớ nói chuyện tử tế với Tuệ Tuệ, an ủi động viên con bé nhiều vào.]

Ứng Nhất Nhất đảo mắt, bảo cô an ủi Lâm Tuệ, đúng là không sợ biến khéo thành vụng. Cô và Lâm Tuệ từ nhỏ đã không hợp nhau, hơn chục năm rồi, sao mẹ cô vẫn không chịu hiểu?

Ứng Nhất Nhất không vào bệnh viện ngay, mà ghé cửa hàng trái cây gần cổng mua một giỏ hoa quả, rồi mới bước vào.

Lâm Tuệ là em họ cô, nhỏ hơn cô một tuổi, năm nay học lớp 12. Ba ngày trước, Lâm Tuệ đột nhiên ngất xỉu trong lớp, được đưa vào bệnh viện, vẫn luôn sốt nhẹ dai dẳng.

Bác sĩ không tìm ra nguyên nhân, đoán là sốt do rối loạn chức năng thần kinh. Nói đơn giản, là do áp lực tinh thần quá lớn.

Lâm Tuệ là học sinh lớp 12, áp lực đương nhiên đến từ kỳ thi đại học. Thêm nữa, cứ đến mùa thi, trên mạng lại tràn ngập tin tức về học sinh nhảy lầu vì áp lực, khiến người ta sợ hãi.

Vì vậy, bà Đổng nhất quyết bảo cô đến, nói rằng năm ngoái trạng thái thi đại học của cô khá tốt, nên đến an ủi Lâm Tuệ.

Ứng Nhất Nhất muốn nói, chính vì cô trạng thái tốt nên càng không hiểu được áp lực của Lâm Tuệ. Cô trạng thái tốt là vì tính vô tư, mà vô tư là thứ thuộc về thiên phú.

Nhưng bà Đổng không nghe, chỉ một mực "đập" tiền. Phí chạy việc từ 200 tăng lên 2000, Ứng Nhất Nhất đáng xấu hổ bị "đập" động lòng.

Thang máy nhanh chóng lên tầng 11, Ứng Nhất Nhất theo số phòng bệnh, tìm được phòng 1105 của Lâm Tuệ.

Cửa phòng bệnh khép hờ, bên trong là phòng ba giường. Hai giường ngoài có hai người mặc áo bệnh nhân đang nghỉ ngơi, giường trong cùng kéo rèm, không nhìn rõ. Bà Đổng nói dì út đang ở bệnh viện chăm Lâm Tuệ, nhưng dường như không có mặt.

Ứng Nhất Nhất đẩy cửa bước vào.

Hai bệnh nhân ở giường ngoài nghe tiếng động, quay sang nhìn cô. Ứng Nhất Nhất mỉm cười lịch sự, chỉ về phía trong, ra hiệu cô đến thăm bệnh.

Đến gần rèm, cô thấy một cô gái mặc áo bệnh nhân ngồi quay lưng ra cửa, cúi đầu chơi điện thoại. Vì áo bệnh nhân quá rộng, Ứng Nhất Nhất không chắc đây có phải Lâm Tuệ hay không.

"Lâm Tuệ?" Ứng Nhất Nhất thử gọi.

Nhưng đối phương không phản ứng, vẫn cúi đầu chơi điện thoại.

Sai phòng rồi sao? Ứng Nhất Nhất nhìn lại điện thoại, xác nhận số phòng bà Đổng gửi là đúng.

Đang phân vân có nên gọi cho dì út hay không thì cô chợt thấy tấm thẻ đầu giường, rõ ràng ghi tên Lâm Tuệ.

Ứng Nhất Nhất nhíu mày, gọi lần nữa: "Lâm Tuệ."

Lâm Tuệ vẫn không để ý.

Lần đầu có thể nói không nghe thấy, nhưng đến lần hai mà vẫn không nghe thấy sao? Con bé này chắc chắn cố ý.

Cô đã nói Lâm Tuệ không muốn cô đến thăm, bà Đổng không chịu nghe, bảo cô đến, chi bằng để thằng anh Ứng Duệ chó má đó đến còn hơn. So với cô, Lâm Tuệ với Ứng Duệ mới giống anh em ruột hơn.

"Double kill!"

"Triple kill!"

...

Ồ, chơi game căng thẳng phết nhỉ.

Thấy gọi không được, Ứng Nhất Nhất dứt khoát lấy điện thoại, gọi ngay một cuộc.

Chuông điện thoại vang lên, trò chơi của Lâm Tuệ bị gián đoạn, cô nàng tức đến mức kêu oai oái.

Ứng Nhất Nhất lúc này mới đi vòng ra trước giường: "Bác cả yêu của em quý bảo em bị bệnh, bắt chị đến thăm."

Ứng Nhất Nhất đặt giỏ hoa quả xuống, quay sang nhìn Lâm Tuệ, định nhanh chóng đọc "súp gà" rồi chuồn. Nhưng vừa chạm mắt Lâm Tuệ, cô sững người.

Lâm Tuệ trông quá yếu ớt, da vàng vọt, mắt đục ngầu, gò má trước đây còn phúng phính giờ hóp lại chỉ còn da bọc xương, không chút tinh thần của một cô gái 17, 18 tuổi. Dù có bệnh, mới vài ngày mà người đã ra nông nỗi này sao?

Áp lực thi đại học lớn đến vậy hả?

"Em..." Ứng Nhất Nhất định hỏi sao em thành ra thế này, nhưng sợ kích động cô bé, liền đổi chủ đề, giọng bất giác dịu đi: "Đây là trái cây chị mua cho em."

Cô chỉ vào giỏ hoa quả bên cạnh.

"À, dì đâu rồi? Trước khi đến chị có nhắn tin cho dì, sao không thấy?"

Lâm Tuệ không nói, chỉ nhìn chằm chằm cô, như thể lần đầu gặp.

Ứng Nhất Nhất bị nhìn đến khó chịu: "Thôi... chị ra ngoài tìm dì."

Nói rồi, Ứng Nhất Nhất định đi ra, nhưng khi đi ngang Lâm Tuệ, Lâm Tuệ đột nhiên nắm tay cô.

Tay Lâm Tuệ lạnh buốt, như thể vừa mới lấy ra từ tủ lạnh.

Không phải bảo Lâm Tuệ sốt nhẹ dai dẳng sao? Sao tay lại lạnh thế?

"Chị họ?"

Giọng nói không cao không thấp, âm điệu có chút mơ hồ, như nghi hoặc, lại như yếu ớt uể oải của bệnh nhân.

Ứng Nhất Nhất: "?"

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc