“Đúng. Nhưng từ đầu bữa tiệc, cậu ta luôn ở dưới sảnh trả lời phỏng vấn, có chứng cứ ngoại phạm rõ ràng.”
“Ý là có người muốn đổ tội cho cậu ta?” Hạ Kỳ Phong hỏi lại.
“Có khả năng.”
Anh vừa định nói tiếp, thì dưới lầu ầm ĩ hẳn lên. Lờ mờ còn nghe được hai giọng nữ đang lớn tiếng cãi vã.
Hạ Kỳ Phong cau chặt mày: “Dưới kia có chuyện gì?”
Một cảnh sát ở cửa chạy tới báo: “Đội trưởng Hạ, là phu nhân Triệu Ma Càn và con rể ông ta đang cãi nhau.”
“Đừng tưởng tôi không biết mưu tính của anh! Anh chỉ mong bố anh chết đi thôi đúng không?” Một người phụ nữ mặc váy đỏ chỉ tay vào một người đàn ông, giọng đầy phẫn nộ.
“Mẹ nói bậy gì thế, mẹ.” Người đàn ông vênh váo đáp: “Sao con có thể mong bố mình chết được?”
“Không mong?” Người phụ nữ cười nhạt: “Kết quả giám định huyết thống giữa Triệu Khiêm và lão Triệu vừa công bố, anh liền nhiều lần ép lão ấy lập di chúc, cam kết chia cho anh một nửa tài sản.”
“Đừng tưởng tôi không biết. Anh chỉ là đứa con kế nhà họ Thẩm, chẳng có quyền thừa kế gia sản bên đó, nên mới tính toán qua Tiểu Tiệp để nuốt trọn cơ nghiệp nhà họ Triệu. Hừ, lẽ ra ngay từ đầu tôi không nên đồng ý cuộc hôn nhân giữa anh và Tiểu Tiệp.”
Bị lột trần dã tâm giữa đám đông, gương mặt Thẩm Nguyên có chút khó coi, anh ta cố biện minh: “Con muốn bố lập di chúc, chẳng qua là nghĩ cho Tiểu Tiệp và con trai. Để dù Triệu Khiêm có thừa kế tập đoàn Triệu Thị thì mẹ con họ vẫn được sống sung túc hơn thôi.”
Tôn An Linh cười khẩy: “Nghe cho hay lắm!”
Thẩm Nguyên còn chưa kịp mở miệng, Lộ Ca Ninh người vẫn đứng giữa tâm điểm câu chuyện đã bước lên, khéo léo an ủi Tôn An Linh.
“Phu nhân Triệu, xin bà đừng giận. Dù sao cũng là người một nhà, di chúc để lại cho ai chẳng phải đều trong nhà cả sao. Hơn nữa, anh Thẩm Nguyên cũng là lo nghĩ cho tương lai của con gái bà và cháu ngoại bà thôi.”
Chỉ một câu, Tôn An Linh dường như cũng hạ được cơn giận. Bà ta không nói thêm, chỉ hung dữ trừng mắt nhìn Thẩm Nguyên.
Ánh mắt Lộ Ca Ninh đảo qua lại giữa hai người, cuối cùng lại làm ra vẻ chính trực mà trách móc: “Thẩm Nguyên, tuy phu nhân Triệu không trách anh nhưng tôi vẫn phải nói vài lời.”
“Con trai người ta trở về nhận tổ quy tông, đâu có nghĩa là bố người ta không sống nổi nữa. Anh là con rể gả vào, sao phải vội vã thúc ép bố vợ lập di chúc như thế?”
Một câu nói khiến tất cả xung quanh đều rơi vào im lặng.
Lộ Ca Ninh quan sát kỹ vẻ mặt từng người trong gia đình này, rồi tiếp tục: “Chúng tôi biết chuyện, thì nghĩ anh vì lo sợ con riêng quay về mà thấy bất an. Nhưng nếu là người ngoài nhìn, còn tưởng anh đã biết trước Triệu Ma Càn chẳng sống được bao lâu.”
“Cô nói bậy cái gì đó!” Thẩm Nguyên bị nói trúng tim đen, lập tức nổi giận.
Lộ Ca Ninh chỉ nhếch môi cười nhạt, không rõ là cố tình hay vô ý: “Xem cái miệng tôi này, đúng là lỡ lời mất rồi. Dù sao anh cũng chẳng phải hung thủ, sao có thể biết trước Triệu Ma Càn sẽ chết chứ.”
Khóe mắt cô liếc sang, bắt gặp nét mặt Tôn An Linh dần dịu lại.
Bà ta lên tiếng, giọng có chút an ủi: “Cảm ơn sếp Lộ nhỏ. Tiểu Thẩm thật ra là người tốt, vẫn luôn chăm lo cho tôi và lão Triệu. Hơn nữa... đây là chuyện nhà chúng tôi, chúng tôi tự lo được.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

