Mở đầu là một câu mỉa mai: “Cậu cả Thẩm đây mà, hôm nay ăn mặc... lạ mắt ghê ha.”
Thẩm Nguyên, đang định “chuồn êm”, khựng lại tại chỗ: “Lộ...”
“Xem ra trí nhớ của người thành đạt cũng không tệ lắm.” Lộ Ca Ninh đưa mắt đánh giá bộ dạng của anh ta, giọng kéo dài chậm rãi: “Không biết hôm nay anh định đi đâu vậy?”
Thẩm Nguyên lảng tránh ánh mắt cô, quay mặt đi, cố gắng không đối diện trực tiếp.
Anh ta ấp úng đáp: “Tôi... hôm nay có hợp đồng cần ký, phải đi công tác vài ngày.”
Lộ Ca Ninh bước lên chắn đường anh ta, cười nhạt đầy châm chọc: “Anh thật có chí tiến thủ. Mẹ vợ vừa mới mất sáng nay, anh đã vội đi ký hợp đồng rồi? Tôi nên nói anh vô tình vô nghĩa, hay là đang tính đường trốn tội đây?”
Thẩm Nguyên bắt đầu bực bội, lập tức phản bác: “Lộ Ca Ninh, cô đừng ăn nói bậy bạ!”
“Đừng giận, tôi chỉ hỏi một câu thôi, hỏi xong lập tức để anh đi, không lãng phí của anh dù chỉ một phút.” Lộ Ca Ninh lên tiếng trấn an.
“Dựa vào gì tôi phải tin cô?” Thẩm Nguyên vẫn đầy cảnh giác.
“Vì sao lại không?” Lộ Ca Ninh thản nhiên đáp: “Tôi là người làm ăn, không phải cảnh sát. Tôi chỉ quan tâm đến giá trị thương mại của anh đối với tôi.”
“Còn chuyện phẩm chất con người của anh... chẳng liên quan gì đến tôi cả.”
Cách cô nói vừa hờ hững vừa thực tế, khiến Thẩm Nguyên phần nào buông lỏng phòng bị: “Cô muốn hỏi gì?”
“Người nào cho anh xem di chúc của Triệu Ma Càn?” Lộ Ca Ninh đi thẳng vào trọng tâm.
Thẩm Nguyên lập tức phủ nhận: “Tôi không biết gì về di chúc cả.”
“Thế thì không thể để anh đi được.”
Lộ Ca Ninh như đã chắc chắn Thẩm Nguyên biết điều gì đó liên quan đến di chúc, cô thản nhiên lùi một bước, chắn hẳn trước mặt anh ta.
Cô buông lời như không: “Hôm nay tôi đứng đây, xem ai kiên nhẫn hơn ai. Dù sao tôi chẳng có gì phải trốn tránh cả.”
Câu nói đó rõ ràng đang ám chỉ còn anh ta thì đang trốn.
“Lộ Ca Ninh!” Bị ép đến mức phát điên, Thẩm Nguyên tức giận gằn giọng: “Rốt cuộc cô muốn thế nào?”
“Tôi chẳng muốn gì cả, chỉ cần một câu trả lời thật lòng.” Lộ Ca Ninh vẫn bình thản.
“Cô nhất định phải điều tra chuyện di chúc sao?” Thẩm Nguyên hỏi.
Lộ Ca Ninh dường như đã chuẩn bị kỹ từ trước, cô bình tĩnh đáp: “Anh cũng biết, tôi vừa đến Lâm Giang, chẳng được ai ưa. Không nói quá, hiện giờ tất cả doanh nghiệp ở thành phố này đều muốn đuổi tôi đi.”
“Họ ngoài mặt cung kính nhưng thực chất thì rình rập từng bước tôi đi. Tôi đoán... chắc họ cũng đã nói mấy câu kiểu “phải khiến cô Lộ cút khỏi Lâm Giang” với anh rồi đúng không?”
Lộ Ca Ninh quan sát biểu cảm của Thẩm Nguyên rồi nói tiếp: “Anh cũng không cần giấu, hổ dữ không thể cùng sống trong một núi. Lâm Giang vốn là nơi lắm hổ, giờ thêm tôi chắc vài người tức đến mức nghiến răng nghiến lợi.”
“Cho nên... tôi cần sự giúp đỡ từ nhà họ Triệu, một gia tộc đã cắm rễ ở đây nhiều năm để chen chân vào cái vòng hổ đó.”
Lộ Ca Ninh tiếp tục nói bằng giọng vừa lý trí vừa cảm tính: “Nhưng giờ Triệu Ma Càn đã chết, Triệu Thị không còn người đứng đầu. Tôi muốn hợp tác, mà lại không biết nên nhắm vào ai trong nhà họ Triệu.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
