“Hừ.”
Tổng Giám đốc Quý hầm hầm hất tay áo bỏ đi.
Lộ Ca Ninh đi đôi giày cao gót tám phân, thản nhiên như không, bước ra ban công.
Cô nhanh chóng bấm gọi cho Giang Du Bạch.
Anh ấy bắt máy ngay lập tức: “Thưa sếp.”
“Có tra ra được gì chưa?” Lộ Ca Ninh lạnh giọng hỏi.
“Rồi.” Giang Du Bạch đáp: “Triệu Ma Càn bị ung thư giai đoạn cuối, bác sĩ riêng nói ít nhất ông ta còn sống được ba tháng nữa.”
“Vị bác sĩ đó có nhắc đến việc Triệu Ma Càn từng đắc tội với ai không?” Cô tiếp tục truy vấn.
“Không có.” Giang Du Bạch bên kia trả lời nhanh: “Bác sĩ nói ngoài đời Triệu Ma Càn là người hòa nhã, không có quan hệ riêng với ai. Dĩ nhiên, chuyện trên thương trường thì không chắc.”
“Ừm...” Lộ Ca Ninh hiểu rõ, làm ăn kinh doanh thì khó tránh khỏi đắc tội người khác, dù là với nhân viên trong công ty hay đối thủ cạnh tranh.
“Anh đang ở bên ngoài, tiện thể giúp tôi tra thêm một chuyện.”
“Chuyện gì vậy?” Giang Du Bạch hỏi.
“Nhà họ Triệu, có ai đang dùng thuốc ngủ không?”
Giang Du Bạch đáp đầy tự tin: “Tôi biết cô sẽ hỏi, nên đã hỏi bác sĩ rồi.”
Lộ Ca Ninh cau mày: “Ai?”
“Là Triệu Ma Càn.”
Lộ Ca Ninh im lặng vài giây, như đang cân nhắc điều gì đó.
“Về đi.” Cô ra lệnh: “Tôi nghi hung thủ vẫn còn trên du thuyền.”
“Rõ.”
Dứt lời, cả hai cùng cúp máy.
Lộ Ca Ninh ngồi lại, sắp xếp lại các suy luận trong đầu.
Tính đến hiện tại, còn ba vấn đề vẫn chưa được làm rõ.
Thứ nhất là thành phần thuốc ngủ trong máu Triệu Ma Càn có đúng là đến từ ly rượu đã bị bỏ thuốc không?
Thứ hai, người hạ thuốc và kẻ giết người là hai người khác nhau hay là cùng một người?
Thứ ba là dấu vân tay của Triệu Khiêm trên hung khí rốt cuộc là thật hay là bị gài bẫy? Nếu thật sự là cậu ta, vậy làm sao trong lúc đang bị phỏng vấn ở tầng một lại có thể chạy lên tầng hai gây án?
Biết... phân thân thuật chắc?
Không, không đúng, chuyện đó không thể xảy ra.
Khoan đã... nếu bỏ qua các chứng cứ hiện tại, thử bắt đầu từ động cơ đã biết thì sao?
Việc Thẩm Nguyên cãi nhau với Triệu Ma Càn vì tranh giành tài sản cho thấy sinh thời ông ta hẳn từng lập di chúc. Vậy thì bản di chúc đến giờ vẫn chưa thấy đâu, đang ở đâu?
Lộ Ca Ninh thu lại ánh nhìn, nhấc chân quay lại hội trường.
So với lúc trước, hội trường giờ đã vắng hơn rất nhiều, không khí cũng yên tĩnh hơn.
Cô men theo cầu thang, chậm rãi bước lên tầng hai. Mỗi căn phòng ở đây đều bị căng dây niêm phong màu vàng, rõ ràng là cấm vào.
Lộ Ca Ninh vừa đi vừa lặng lẽ quan sát mọi thứ.
“Cô đang làm gì vậy?” Một giọng lạnh lùng vang lên sau lưng.
Cô hơi khựng lại một nhịp, sau đó thong thả quay người, bình thản nhìn thẳng vào đối phương: “Tìm anh, anh tin không?”
Gương mặt Hạ Kỳ Phong vẫn không lộ chút cảm xúc nào, ánh mắt anh dừng lại trên gương mặt cô một lúc lâu: “Chúng ta từng gặp nhau sao?”
“Chưa.” Lộ Ca Ninh không cần suy nghĩ đã trả lời ngay.
“Nhưng... nếu đây là cách đặc biệt Đội trưởng Hạ dùng để bắt chuyện với con gái đẹp, thì tôi cũng không ngại từng gặp anh rồi.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
