Bé gái không khóc cũng không làm ồn, tự mình cong người tìm cách leo lên.
Giang Trĩ Nguyệt vội vàng chạy tới đỡ cô bé, bế cô bé đặt lên xe lăn: "Cẩn thận, ngã rất nguy hiểm."
"Chị Tiểu Nguyệt!" Mắt cô bé sáng lên, rõ ràng là nhận ra Giang Trĩ Nguyệt.
"Em nhớ chị lắm, chị Tiểu Nguyệt!"
Giang Trĩ Nguyệt dịu dàng xoa đầu cô bé: "Tháng trước, ngày Tết Thiếu nhi, chị mới đến thăm các em mà."
"Nhưng em cảm thấy đã lâu lắm rồi..." Cô bé nhìn cô với ánh mắt tha thiết, giang tay muốn ôm, rất dựa dẫm: "Giá như chị Tiểu Nguyệt có thể ở bên cạnh chúng em mỗi ngày thì tốt biết mấy."
Giang Trĩ Nguyệt ngồi xổm xuống, không từ chối sự thân thiết của đứa trẻ, ôm cô bé vào lòng. Cô bé chỉ có một chân, phần da thịt lộ ra ngoài rất dữ tợn, giống như vết bỏng, làm bỏng rát cả vùng da.
"Đau..." Cô bé đột nhiên rên lên một tiếng.
Giang Trĩ Nguyệt bị chọc cười, xoa đầu cô bé.
Lúc này, nhân viên chăm sóc trong lớp học nghe thấy tiếng động vội chạy ra, ngạc nhiên nói: "Tiểu Điệp, sao con lại chạy ra ngoài?"
Cô bé cụp mắt xuống, nhỏ giọng nói: "Ở trong lớp ngột ngạt quá, con khó chịu... không muốn ở mãi trong lớp."
Nhân viên chăm sóc như đối mặt với kẻ thù: "Hôm nay là ngày quan trọng, viện trưởng đã dặn dò các con không được chạy lung tung."
Cô bé khẽ cắn môi, không nói nữa.
Giang Trĩ Nguyệt hiểu ra: "Chưa đến ngày quyên góp, hôm nay các thương gia đã đến làm từ thiện rồi sao?"
Cô nhi viện cần sự hỗ trợ của các tầng lớp xã hội mới duy trì được cuộc sống, đến ngày nhất định hàng năm, các thương gia sẽ tập hợp phóng viên đến đưa tin về hoạt động công ích của họ. Viện trưởng lo lắng những đứa trẻ khuyết tật sẽ dọa những người giàu có, vậy nên đến ngày quyên góp sẽ không để các bé xuất hiện.
"Không phải." Nhân viên chăm sóc giải thích: "Hình như là có nhân vật lớn nào đó đến."
Nhân vật lớn ở Landenburg rất nhiều, cứ cách vài ba hôm lại có người đến thể hiện lòng tốt, Giang Trĩ Nguyệt không muốn để tâm. Bôi thuốc xong, thấy cô bé buồn bã, cô lập tức nói lát nữa sẽ dạy cô bé đàn piano, cô bé mới vui vẻ trở lại.
Giang Trĩ Nguyệt đẩy xe lăn, đưa cô bé vào lớp học.
Vì vậy, cô không hề biết, lúc này cách đó một hành lang, trước cửa sổ sát đất đối diện có một người đàn ông đang đứng, thu hết mọi chuyện vào tầm mắt.
Ánh sáng mặt trời bên ngoài cửa sổ xuyên qua lớp kính dày chiếu lên khuôn mặt người đàn ông, đan xen thành bóng sáng tối mờ ảo.
Hắn hơi nghiêng người, hơn nửa khuôn mặt chìm vào bóng tối.
Viện trưởng cùng một nhóm lãnh đạo đi theo bên cạnh người đàn ông, cẩn thận gọi: "Cậu Tần."
Tần Tứ khẽ nâng mắt, khuôn mặt anh tuấn ấy nghiêm nghị, lạnh lùng.
Trang phục hắn chỉnh tề, không giống đến làm công ích mà giống như quan chức đến thị sát.
"Vừa nhận được điện thoại, cô Bạch nói bị tắc đường trên đường đến, lát nữa sẽ đến." Viện trưởng nói.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
