“Các người chết hết rồi sao!?” Cô ta quát đám nữ sinh đứng bên cạnh: “Chỉ là một đứa được đặc tuyển thôi, các người cho rằng nó dám phát tán ảnh chụp lên mạng hay sao? Nó đăng một lần, tôi xóa một lần! Làm cho nó câm miệng vĩnh viễn!”
“Tôi sẽ gửi cho bà Cố. Chắc là bà Cố sẽ hứng thú với không khí học tập trong trường của cậu Cố lắm đây.” Giang Trĩ Nguyệt nở nụ cười với cô ta.
Sắc mặt Hạ Lệ Thanh thay đổi trong nháy mắt. Nếu bà Cố nhìn thấy dáng vẻ này của cô ta…
“Mày dám!” Dám nhắc đến nhà họ Cố! Cái thứ cáo mượn oai hùm này!
Giang Trĩ Nguyệt không chút lo lắng: “Bà Cố là chủ của tôi. Báo cáo công việc thường ngày với chủ là nhiệm vụ của tôi, vì sao tôi lại không dám? Chẳng lẽ cô là chủ của tôi à?”
Hạ Lệ Thanh: “Bà chủ, bà chủ, quả nhiên là mệnh người hầu trời sinh!”
Giang Trĩ Nguyệt đeo lại tai nghe: “Còn có việc gì không?”
Hạ Lệ Thanh + Tên to con: “.....”
Giang Trĩ Nguyệt xem thời gian, cách giờ học còn nửa tiếng, xoay người bước tới hạ lưu của hồ nhân tạo.
“Vậy là kết thúc rồi sao?” Các nữ sinh bĩu môi, cảnh tượng ướt át gay cấn mà họ mong đợi đâu rồi. Thật là nhàm chán.
Hạ Lệ Thanh cũng không ngờ. Bà Cố thật sự sẽ quan tâm đến mấy chuyện này sao?
Suy cho cùng, cô ta quá thích Cố Triệu Dã, dù chỉ là một chút khả năng bị bà Cố chán ghét, cô ta cũng không dám đánh cược.
Rừm... Rừm... Rừm…
Đúng lúc này, tiếng động cơ nổ như muốn làm người ta điếc tai bỗng vang lên.
Ba chiếc siêu xe đỏ, vàng, đen lấp lánh ánh kim loại chói mắt, như mũi tên rời cung vọt lại đây với tốc độ cực nhanh, tựa như muốn đem khu vực bên trong trường học trở thành đường đua.
Ngay lập tức, đám người vốn đã yên tĩnh lại bùng nổ một lần nữa.
“A a a a, nhìn xem ai tới kìa! Là người của sáu gia tộc lớn, Mục Liên Sinh, tôi thấy Mục Liên Sinh!”
“Oa, học trưởng Mục! Thế mà là học trưởng! Anh ấy đi học rồi !?”
“Trời ơi! Học trưởng Mục tới học viện! Biết thế hôm nay tôi đã dậy sớm đi spa! Tiểu Phân, mau nhìn xem lớp trang điểm của tôi có đẹp không? Tóc có rối chỗ nào không?”
“Không rảnh để ý đến cậu! Cậu Sở cũng tới học viện, mau nhìn xem, đúng là cậu Sở rồi! Chiếc xe phía sau có phải của hội trưởng không?”
Giang Trĩ Nguyệt đeo lại một bên tai nghe, chỉnh âm lượng đến mức cao nhất cũng không thể át được những tiếng thét chói tai hết đợt này đến đợt khác. Không ngoa khi nói rằng, toàn bộ nữ sinh của học viện đều hét lên đầy kích động, người thì chụp ảnh, người thì quay video.
Tất cả đều chạy như điên về một hướng, chỉ sợ mình đến chậm một giây thì vị trí đẹp sẽ bị người khác cướp mất.
Lốp xe ma sát với nhựa đường phát ra âm thanh chói tai. Giang Trĩ Nguyệt không nhịn được mà ngơ ngẩn, cơn gió mạnh từ xe thổi bay mái tóc đẹp tựa như mây. Cô quay đầu, dùng tay chặn lại ánh sáng chói mắt, chỉ để lộ ra sườn mặt duyên dáng.
Người đàn ông trên xe có dáng người cao lớn cường tráng, khoác lên mình bộ đồng phục mang lại cảm giác đẹp trai ngang ngạnh, khuôn mặt lạnh lùng cùng kính râm đen dưới ánh mặt trời trở nên chói mắt, ánh sáng phản chiếu làm gương mặt của hắn trở nên không rõ ràng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)