Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Tôi Là Bệnh Nhân Tâm Thần Chương 4

Cài Đặt

Chương 4

9.

"Không có gì chỉ có hai người thôi mà."

"Không nhiều, chỉ hai chai mà thôi?" Anh ấy suy sụp hét to vào điện thoại: "Đây là chuyện của mấy người sao? Cô không thể như vậy, cô làm như vậy là phạm pháp, sẽ bị xử phạt đấy!"

Tôi nghiêng đầu hỏi ngược lại: "Nếu tôi không bị bắt là được rồi đúng không?"

"Tôi nhớ anh nói rõ tôi làm gì cũng sẽ không bị xử phạt đúng không? Đầu dây bên kia chợt yên lặng." Sau áo đột nhiên nghe thấy giọng nói nghiêm túc của anh ấy: "Cô không thể trốn thoát được đâu, bây giờ khoa học kỹ thuật cực kỳ phát triển!"

Tôi cười nói cảm ơn với anh ấy: "Không sao, cảm ơn nhé! Tôi không cần công nghệ gì cả, chỉ cần bàn tay này và thuốc là được rồi! Bác sĩ Giang, quả nhiên là một người tốt, còn nhắc nhở tôi phải dùng công nghệ cao nữa!"

10.

Bác sĩ Giang quả thật là một người tốt. Dưới sự nhắc nhở của anh ta, tôi mới phát hiện bây giờ không giống như trước kia, khắp nơi đều có camera giám sát. Cho dù mua gì trong hiệu thuốc cũng đều được ghi chép lại, uổng công tốn sức nghĩ cách hay giờ lại không dùng được.

Sao miếng vàng như tôi mà khó phát sáng thế chứ? Nhưng ưu điểm của tôi chính là không từ bỏ. Vì vậy tôi thuê một căn hộ ở đối diện nhà bọn họ, ngày nào cũng mở cửa luyện Thiết Sa chưởng quan sát họ mấy giờ ra ngoài, mấy giờ về nhà, cũng nhìn thấy cảnh tượng bà già kia bắt nạt con dâu. Ép cô con dâu bụng đã lớn làm đủ việc nhà, đi xuống tầng xách nước. Mỗi khi có chàng trai nào giúp đỡ thì mụ điên sẽ kia sẽ gào lên chửi mắng cậu ta là có ý đồ xấu, muốn ăn nằm với con dâu bà ta.

Mụ ta luôn chì chiết con dâu tại sao không mặc quần mà mặc váy? Có phải là muốn câu dẫn thằng đàn ông khác không? Nói cô ấy là một người phụ nữ dâm đãng. Mà chồng cô ấy cũng không có phản ứng gì đối với mấy lời nhảm nhí của bà ta cả. Thấy vậy, bà già điên thậm chí còn tát con dâu vài cái nói ấy cô bắt nạt mẹ.

Thậm chí, anh ta còn quang minh chính dẫn tình nhân về nhà, ép cô ta làm nô lệ cho cả nhà họ. Thấy cảnh tượng này, tôi nổi giận vô cùng, Trung Quốc bây giờ làm gì có nô lệ nữa chứ? Vô số lần, tôi cũng muốn xông tới đâm cho hắn ta và nhát để thỏa nỗi hận trong lòng. Nhưng rồi sau đó tôi cũng tự khuyên nhủ bản thân phải bình tĩnh, thời gian còn dài.

‘Hành hạ anh ta mới thú vị’ – Đây là điều mà tâm lý học thường nói. Tôi theo dõi một khoảng thời gian phát hiện bà già điên kia thường trộm đồ ăn của cậu bé giang hàng. Mụ ta mở ra, ăn vụng vài miếng rồi trả về vị trí cũ.

Ở góc khuất camera giám sát, mụ ta lấy chìa khóa cào xước cốp xe trong hầm để xe. Mụ ta còn dắt xe đạp công cộng về nhà mình, đập thành sắt vụn, bán theo cân.

Có lần cô con dâu ngăn cản thì đổi lấy cái tát mạnh mẽ của mụ ta, có mấy lần cô gái suýt mất tháng bằng mà ngã xuống đất. Bây giờ bụng cô ấy đã to như vậy rồi, tôi đoán nếu mà ngã thì chắc chắn một xác hai mạng mất. Càng nhìn càng cảm thấy bản thân là một người tốt bụng. Tôi chỉ nổi điên lên một chút là có thể cứu được hai người họ rồi.

11.

Vì vậy, tôi bắt đầu phán xử bọn họ nên đã quang minh chính đại xuất hiện trước mặt mụ già điên kia. Lúc đó, mụ ta xách theo túi thức ăn trộm từ siêu thị chen lên xe bus vừa vặn chạy lên cầu. Vì một cô bé không nhường chỗ cho mụ ta thế nên mụ đã nhổ nước bọt vào mặt cô bé. Tôi tiến lại gần nhìn cô bé đang khóc lớn, nhanh tay giật lấy túi đồ ăn của mụ ta, mở cửa sổ, ném mạnh xuống dưới sông.

Mụ ta thấy đồ của mình bị ném ra ngoài thì tức giận, xoay người nhưng khi nhìn thấy tôi thì vẻ mặt mụ đông cứng lại, ánh mắt có chút hoảng sợ. Mụ ta nhìn xung quanh, trong xe đầy ắp người vì vậy thái độ của mụ ta lại ngang ngược: "Lại là mày à cái đồ bệnh thần kinh ngày!"

Nghe mụ ta nói hết xong tôi lại cho mụ ta một phát tát, do dùng sức quá lớn nên lòng bàn tay tôi cũng tê dại.

Mụ ta mất lý trí điên cuồng vung mạnh tay về phía tôi. Tôi hưng phấn mở lớn đôi mắt, lẳng lặng mong chờ khoảnh khắc mụ ta đánh vào mình. Chỉ cần mụ ta đúng vào tôi thì tôi ra tay chỉ là tự vệ. Trong ngân hàng câu hỏi có nói rằng tôi có thể phòng vệ chính đáng như vậy thì tôi không cần chịu trách nhiệm nữa.

Nhưng ngay khi tay mụ ta chuẩn bị chạm vào tôi thì mụ ta đã bỏ chạy mất. Mụ ta chỉ la hét và chen vào đám đông, mụ điên này thật sự khiến tôi thất vọng. Nhưng tôi không thể buông tha cho mụ ta được, vì vậy tôi tiến lại gần mụ ta, nhìn mắt cá chân bị lộ ra ngoài váy của mụ, châm chọc: "Sao bà không mặc quần ở bên trong chứ? Có phải bà muốn để cho đàn ông nhìn không hả? Bà có biết xấu hổ không hả bà già kia?"

Mặt bà ta hết đen rồi chuyển sang đó cực kỳ thú vị. Tất cả mọi người xung quanh cực kỳ nghi ngờ nên tôi nói tiếp: "Không phải bà luôn mắng con dâu mình như vậy à? Cảm thấy bị người khác nói mình như vậy thấy oan ức lắm sao?"

Mụ ta lại mắng tôi là đồ tâm thần nhưng tôi rất vui vẻ, mụ ta vẫn còn nhớ tôi.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc