“Anh chừa một chút chỗ cho tôi với.” Tô Duyệt cắn môi, nhìn người đàn ông nằm ngay giữa giường, cô nhịn không được mở miệng. Nói xong, cô vội vàng bế gối đầu từ sô pha chạy qua, sợ đêm nay lại phải ngủ sô pha.
Giang Từ nhắm mắt, kéo khóe miệng, “Tôi nghĩ cô không có can đảm lên ngủ.”
Tô Duyệt ôm gối, mặt có chút nóng lên. Cô xác thật có hơi sợ hãi, nhưng nghĩ lại, hắn là một người mù, chẳng lẽ còn có thể làm gì cô sao? Nhưng lời này cô không dám nói ra miệng.
Cô đang định nói gì đó nhưng người đàn ông trên giường lại cười nhạo một tiếng. Anh lười biếng ngáp một cái, giọng nói trầm ấm, từ tính vang lên rõ ràng trong căn phòng an tĩnh, “Cô lớn lên xấu như vậy, chẳng lẽ cô cho rằng tôi sẽ làm gì cô sao?”
Tô Duyệt: “......”
Một người mù hủy dung, thế mà còn ghét bỏ cô béo xấu?
Tô Duyệt hít sâu một hơi. Cô ném gối đầu xuống giường, đá dép lê trên chân ra, rồi trèo lên giường. Cô vừa tức giận lại vừa ấm ức. Trước kia cô thật xinh đẹp, dựa vào khuôn mặt hầu như hoành hành giới giải trí. Không ít nữ minh tinh thấy cô đều sẽ nghiến răng nghiến lợi, rốt cuộc sự xuất hiện của cô sẽ cướp đi toàn bộ ánh hào quang của họ.
Hiện tại, cô thế nhưng lại bị ghét bỏ là lớn lên xấu.
Tô Duyệt đột nhiên cong lưng, tiến đến bên tai Giang Từ đang nằm thẳng tắp. Giọng mềm mại mang theo sự không phục, “Tôi không xấu.”
Một luồng mùi sữa ập vào mũi anh. Giây tiếp theo, hơi thở ấm áp, ướt mềm phả vào tai anh. Giang Từ mở đôi mắt vốn đang nhắm lại, đôi mắt đen nhánh không thấy đáy không có bất kỳ ánh sáng nào.
Nghe lời nói thấp dịu nhưng không cam lòng của người phụ nữ, hắn nhướng mày. Vết sẹo bên má trái trong ánh đèn mờ ảo, giảm đi vài phần dữ tợn. “Mắt tôi mù nhưng tôi không bị điếc.” Trước kia khi anh cưới Tô Duyệt, không ít người đều tiếc nuối thay anh. Vị hôn thê xinh đẹp gả cho em trai, còn anh lại cưới một người phụ nữ xấu xí.
Tô Duyệt tức giận đến má phồng lên, khuôn mặt càng thêm tròn. Người đàn ông này sao lại ác liệt, đáng ghét như vậy, người khác đau ở đâu, anh lại chọc vào đó!
“Tôi hiện tại xấu, không đại biểu tôi sẽ xấu mãi.” Tô Duyệt nghĩ đến mười cân giảm đi không thể giải thích trước đó, giọng cô thêm vài phần hợp tình hợp lý, “Chờ tôi giảm béo, tôi cũng sẽ rất xinh đẹp.”
Lông mi Giang Từ khẽ nhếch, giọng lạnh nhạt: “Không sao cả, dù sao tôi mắt mù. Cô cũng may mắn vì tôi mắt mù.” Nói xong, anh nhắm mắt lại, không hề để ý tới Tô Duyệt nữa.
Hóa ra mắt mù, anh ta còn tự hào ư?
Tô Duyệt bực bội đặt gối đầu bên cạnh Giang Từ. Nhìn một chút, cô lại dời gối ra, cách Giang Từ thật xa. Cô cẩn thận nằm xuống giường. Nệm không mềm lắm, nhưng tổng thể thoải mái hơn ngủ sô pha nhiều.
Cô thở phào một hơi, nhắm mắt lại, rồi ngủ.
Vốn dĩ, Tô Duyệt cho rằng bên cạnh nằm một người đàn ông, cô sẽ ngủ không được. Không ngờ, trước sau không đến mười phút, cô đã đi vào giấc ngủ.
Giang Từ vốn ngủ rất nông. Khi bị một vật mềm mại quấn lấy, anh liền tỉnh. Mùi sữa nhàn nhạt, trong đêm khuya, anh ngửi được càng rõ ràng hơn. Đó là mùi trên người Tô Duyệt.
Tay cô ôm lấy anh, đầu vùi vào ngực anh.
Giang Từ mở to mắt, đôi mắt đen nhánh đối diện với trần nhà, bên trong không có bất kỳ tiêu cự nào. Từ lần đầu tiên ngửi thấy mùi hương cơ thể của Tô Duyệt, hắn liền phát hiện, anh rất thích loại mùi này. Trừ bác sĩ chữa trị của anh ra, không ai biết mắt anh thường xuyên đau đớn. Đặc biệt là lúc ngủ anh thường xuyên bị đau mà tỉnh giấc.
Nhưng đêm đó, sau khi ngửi thấy mùi hương trên người Tô Duyệt, anh thế mà ngủ yên giấc cả đêm.
Giang Từ kéo kéo khóe miệng, trực tiếp vươn tay gỡ cánh tay đang ôm eo hắn ra. Tay người phụ nữ thịt thịt, mềm mại. Hừ, người phụ nữ béo.
Anh đẩy cái đầu đang vùi trong ngực anh ra, sau đó quay người, lưng đối diện với cô.
Cho dù hắn thích mùi hương trên người cô, đó cũng không phải là lý do để cô chiếm tiện nghi của anh!
Trong mơ, Tô Duyệt ngủ không hề an ổn.
Cô mơ thấy những đối thủ kiếp trước trong giới giải trí, đều là những tiểu hoa đán nổi tiếng nhưng cô dựa vào dung mạo xuất sắc, vẫn luôn vượt lên trên những tiểu hoa khác một bậc. Lưu Đường Tâm, người cũng có dung mạo xuất sắc, vẫn luôn không ưa cô. Trong mơ, Lưu Đường Tâm đứng bên giường bệnh của cô, từ trên cao nhìn xuống, thần sắc đắc ý, “Tao biết mày vẫn luôn nghi ngờ phim trường cháy không phải ngoài ý muốn. Không sai, là tao làm. Hiện tại mày cái bộ dáng này, còn lấy cái gì so với tao?”
Tô Duyệt hung hăng trừng Lưu Đường Tâm. Hóa ra là cô ta? Cô hận đến muốn đứng dậy đánh cô ta nhưng lại phát hiện toàn thân không động đậy được.
Lưu Đường Tâm cười đắc ý, “Tô Duyệt, mày nhìn mày xem, hiện tại vừa đen, lại vừa béo. Tao thấy mày liền muốn nôn......”
Lông mi Tô Duyệt run rẩy liên tục, ý thức dần dần khôi phục. Cô mở to mắt. Hóa ra là nằm mơ.
Quá đáng giận, ngay cả nằm mơ cũng bị đối thủ cười nhạo bộ dáng và thân hình. Bất quá, chuyện cô gặp tai nạn thật sự là do Lưu Đường Tâm thiết kế sao? Tô Duyệt nhíu mày. Dù biết hung thủ, cô cũng không về được.
“Cô còn luyến tiếc buông tay?” Giọng nói lười biếng, đầy từ tính của người đàn ông truyền đến trên đầu cô, “Muốn đè chết tôi à?”
Tô Duyệt theo bản năng ngẩng cằm lên nhìn, đập vào mắt là chiếc cằm kiên nghị, đường nét hoàn mỹ của người đàn ông. Cô sửng sốt, mình ngủ đến gần anh ta từ lúc nào? Nghe được lời Giang Từ nói, mặt cô lập tức nóng lên. Cô mới phát hiện cánh tay mình đang gác ngang hông Giang Từ, ôm chặt đối phương.
Tô Duyệt vội vàng buông tay, thân thể nhanh chóng dịch sang một bên. Cô có chút ngượng ngùng, “Tôi ngủ rồi, không phải cố ý...... muốn ôm anh.”
“Cô nói, tư thế ngủ của cô rất tốt. Ồ, xem ra đây là tiêu chuẩn của cô. Tay ôm tôi không buông, còn dùng chân quấn lấy tôi.” Giang Từ vén mí mắt, đôi mắt đen nhánh không có ánh sáng quay về phía Tô Duyệt. Rõ ràng biết anh cái gì cũng không nhìn thấy nhưng đối diện với đôi mắt anh, vẫn khiến người ta cảm thấy hoảng hốt.
Tô Duyệt xấu hổ đến mức tóc cũng dựng lên. Trước kia lúc ngủ cô đều quen ôm búp bê bông lớn. Tối hôm qua, cô khẳng định là đã nhầm Giang Từ thành gấu bông lớn của mình.
Tô Duyệt đuối lý, cô không phản bác lời đối phương nói, chỉ là thấp giọng nói một câu: “Đêm nay sẽ không.”
-
Vệ sinh cá nhân xong, Tô Duyệt vội vàng mang chiếc cân ra. Không chỉ chịu đả kích từ Giang Từ, còn chịu ảnh hưởng của giấc mơ, cô hiện tại cực kỳ bức thiết muốn giảm cân.
Tô Duyệt bước lên cân. Một đêm trôi qua, cô có gầy đi không?
Cô trừng lớn đôi mắt, khẩn trương nhìn con số hiển thị trên cân. Vẫn là 72.5 cân, giống y hệt ngày hôm qua, không có bất kỳ biến hóa nào.
Tô Duyệt có chút mất mát. Cô còn tưởng rằng ông trời đã ban cho cô bàn tay vàng, giúp cô biến gầy biến đẹp.
-
Trước bữa sáng, Giang Hạo Duyên ôm Rau Thơm đúng giờ xuất hiện trong phòng. Cái mông nhỏ của thằng bé nhô lên, ngồi trên ghế. Cậu quay đầu nhỏ về phía Giang Từ, “Ba ba biến thành gấu trúc rồi.” Thằng bé mở miệng nhỏ, cười đáng yêu, lộ cả hàm răng trắng.
Tô Duyệt nhìn sang, cũng thấy quầng thâm xanh đen dưới mắt Giang Từ, hiển nhiên là tối hôm qua không nghỉ ngơi tốt. Cô cúi đầu, không dám lên tiếng.
“Tối hôm qua trong phòng có chuột vào, làm ồn đến ba, ba ngủ không ngon.” Giang Từ ngữ khí nhàn nhạt, cười tựa như chế giễu.
“A.” Giang Hạo Duyên trợn tròn đôi mắt to đen nhánh, “Ba ba, Rau Thơm cho ba mượn, nó sẽ bắt chuột.”
Giang Từ kéo kéo khóe môi, “Nếu tối nay chuột lại làm ồn tôi......”
“Vậy Hạo Hạo sẽ bảo Rau Thơm tới giúp ba ba bắt chuột.” Giang Hạo Duyên ngẩng đầu nhỏ, đôi mắt to sáng ngời.
“Ừm.”
Tô Duyệt cắn môi, lén lút trừng mắt nhìn Giang Từ một cái. Người đàn ông này thật đáng ghét.
Lúc này, người đưa bữa sáng tới. Lần này cũng là một người hầu trẻ tuổi. Không biết có phải chịu ảnh hưởng từ việc cô hầu gái kia bị sa thải hay không, Tô Duyệt cảm giác người hầu này tay run đến lợi hại, phảng phất cô ta không phải tới đưa bữa sáng, mà là tới chịu hình phạt.
Tô Duyệt lại nhìn Giang Từ. Trong phòng ánh sáng đầy đủ, khuôn mặt không chút thần sắc của Giang Từ quả nhiên khủng bố. Vết sẹo giống như con sâu thịt vặn vẹo, cũng khó trách người hầu không dám ngẩng đầu nhìn.
“Giang Từ thiếu gia, đầu bếp Lý ...... đầu bếp Lý xin nghỉ còn chưa về, hôm nay vẫn là không có bánh kem xoài......” Người hầu căng da đầu nói. Cô ta cũng không nghĩ tới phải đi đưa bữa sáng, kết cục của tiểu Mạt bọn họ đều đã biết. Nhưng quản gia đã sai khiến cô ta tới, cô ta cũng chỉ có thể nghe theo phân phó.
Giang Từ không hề lên tiếng.
Tô Duyệt cảm thấy người hầu này run rẩy nữa, có khi lại làm đổ hết bữa sáng xuống đất mất. “Được rồi, cô đặt bữa sáng xuống, rồi lui ra ngoài đi.”
Người hầu kinh ngạc nhìn Tô Duyệt một cái, trong mắt mang theo sự cảm kích. Ngay sau đó cô ta tay chân lanh lẹ bày biện bữa sáng trên bàn, rồi bước chân lảo đảo, vội vàng rời đi.
“Cô đi làm đi.” Giang Từ đương nhiên, lạnh giọng nói.
Tô Duyệt liếc xéo hắn một cái, nhỏ giọng oán giận, “Trước kia anh nói bánh kem tôi làm có vị bình thường.”
Thằng bé Giang Hạo Duyên dựng tai nhỏ lên, nghe thấy Tô Duyệt thế mà biết làm bánh kem xoài, đôi mắt lớn của cậu bé sáng rực lên. Cậu chu miệng nhỏ, lạnh lùng, giọng non nớt nói: “Ba ba, Hạo Hạo cũng muốn ăn bánh kem xoài.”
“Con nói với cô ta đi.”
Thằng bé tuy muốn ăn nhưng cậu là một tiểu nam tử hán có nguyên tắc, không thể vì bánh kem xoài mà cầu xin người phụ nữa xấu. Cậu nhìn Tô Duyệt, không hề lên tiếng.
Tô Duyệt đối diện với hai khuôn mặt một lớn một nhỏ, trong lòng có chút đắc ý, “Làm bánh kem, rất mệt. Hơn nữa, đôi tay này của tôi vốn kiều dưỡng, không dễ dàng xuống bếp đâu.”
Đôi mắt to của Giang Hạo Duyên dời về phía đôi tay kiều dưỡng của Tô Duyệt. Ngón tay đen đen, lại béo, không đẹp chút nào. Cậu nhếch miệng nhỏ, khuôn mặt trắng trẻo có chút ghét bỏ.
“Giá trị tức giận: 5.”
Tô Duyệt sửng sốt, không thể tin được nhìn về phía Giang Từ. Cơn đau đầu truyền đến từng cơn, tiếng chuông vang lên. Cô hận đến nghiến răng nghiến lợi. Người đàn ông này, nhỏ mọn như vậy sao? Ăn không được bánh kem, lại giận dỗi?
“Cô muốn tôi cầu xin cô?” Giang Từ mặt vô biểu tình, ngữ khí lười biếng, nhưng Tô Duyệt biết anh đang làm bộ làm tịch.
Mẹ kiếp!
Tô Duyệt bĩu môi, không tình nguyện, “Không cần cầu tôi, tôi cam tâm tình nguyện vì anh làm bánh kem!”
-
Cha mẹ Giang Từ trước đó đi du lịch nước ngoài một thời gian, hôm nay rốt cuộc đã trở lại.
Quản gia tới thông báo. Lúc đó Tô Duyệt vừa vặn nhìn Giang Từ ăn xong một miếng bánh kem.
“Đại Thiếu phu nhân, những người khác đều đã đến đông đủ, cô vẫn là nắm chặt thời gian mang tiểu thiếu gia qua đi đi.”
“Ừm, tôi đã biết, vất vả chú Trương rồi.” Tô Duyệt xoay người, nhìn Giang Hạo Duyên miệng nhỏ dính không ít bơ, “Đi thôi, dì mang con đi gặp ông bà nôi.”
Giang Hạo Duyên nhìn Tô Duyệt, lại nhìn Giang Từ, “Ba ba?”
“Con đi đi.” Giang Từ mí mắt cũng không vén lên, tiếp tục ăn miếng bánh kem thứ hai.
Giang Hạo Duyên ngoan ngoãn xuống ghế, cậu bế Rau Thơm lên, đi theo phía sau Tô Duyệt, thân thể nhỏ lảo đảo đi tới.
-
Trong phòng khách biệt thự, tiếng cười nói vui vẻ, một cảnh tượng náo nhiệt.
Khi Tô Duyệt mang Giang Hạo Duyên xuất hiện, tiếng cười nói hoàn toàn dừng lại. Thần sắc Khương Toàn không đổi, trên khuôn mặt dịu dàng của cô ấy nụ cười vẫn đậm, còn Giang Mộ Hàng bên cạnh lại ánh lên vẻ chán ghét trong mắt.
“Con đến rồi, mang theo đứa bé qua đây ngồi đi.” Người mở miệng là mẹ Giang Từ, Tống Hiểu Thanh. Dù đã có tuổi, vì bảo dưỡng thích đáng, đối phương vẫn còn phong thái, khí chất thướt tha. Trong ánh mắt, có thể thấy Giang Từ lớn lên có vài phần giống bà ta.
Tô Duyệt mang theo Giang Hạo Duyên đi qua, bảo cậu ngồi bên cạnh cô. Thằng bé lúc này rất ngoan ngoãn nghe lời, dựa vào bên cạnh cô.
Tống Hiểu Thanh bảo người đưa một phần lễ vật cho cô, “Đây là quà ta mang về.”
“Cảm ơn mẹ.”
“Giang Từ gần đây thế nào?” Giọng điệu xa cách, Tô Duyệt không nghe ra sự quan tâm của đối phương dành cho Giang Từ, phảng phất chỉ là tiện miệng hỏi mà thôi.
“Anh ấy khá tốt.” Tô Duyệt trả lời.
Tống Hiểu Thanh gật gật đầu. Đối với cô con dâu này, bà ta không thích, thậm chí là ghét bỏ. Tô Duyệt không có chút khí chất thiên kim hào môn nào. Từ khi cô ta gả vào Giang gia, bà ta cũng không dẫn cô ta ra ngoài giao thiệp, tham gia yến hội, vì sợ mất mặt.
Ngược lại là Khương Toàn, tuy Giang gia hiện tại sa sút nhưng khí chất, cử chỉ của một thiên kim nên có, đều hợp ý bà ta. Dù có dẫn ra ngoài, cũng giữ được thể diện.
Kế tiếp, Tống Hiểu Thanh nói chuyện phiếm với Khương Toàn và Giang Mộ Hàng. Mấy người họ trông hòa hợp, vui vẻ, còn Tô Duyệt và Giang Hạo Duyên thì như người đứng ngoài cuộc. Tô Duyệt cúi đầu liếc nhìn thằng bé bên cạnh. Đôi mắt cậu vẫn luôn nhìn Tống Hiểu Thanh - người bà nội này nhưng đối phương làm như không thấy, giống như không có đứa cháu này tồn tại.
Ánh mắt thằng bé tối sầm lại, dáng vẻ có chút mất mát.
Tô Duyệt sờ sờ đầu cậu. Lúc Giang Từ ôm đứa bé này về Giang gia liền tuyên bố đây là con nuôi của anh. Nhưng có không ít người không tin, ngầm đều cho rằng đây là con riêng của Giang Từ.
Vợ chồng họ Giang đối với người con trai lớn Giang Từ tình cảm đã lạnh nhạt, đối với đứa bé anh ôm về lại càng không mấy quan tâm. Cho nên, từ khi Giang Hạo Duyên hiểu chuyện đến nay, cậu chưa từng được ông bà nội thân cận hay ôm một cái.
Tô Duyệt nhìn thằng bé nhỏ bé vẻ mặt cô đơn, cô ghé sát vào, nói nhỏ với Giang Hạo Duyên: “Bàn đu dây trong sân đã được chuẩn bị xong rồi, lát nữa về dì sẽ đẩy đu cho cháu chơi.”
Giang Hạo Duyên ngẩng đầu nhỏ, đôi mắt to tròn xoe lập tức trở nên sáng rực.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)