Ngày hôm sau, sáng sớm ánh mặt trời xuyên thấu qua khe hở rèm cửa, từng chùm ánh sáng rực rỡ chiếu xuống tấm thảm xám. Lẽ ra nên là một buổi sáng yên tĩnh nhưng lại có từng đợt tiếng đồ vật, tạp vật rơi xuống đất vang lên chói tai.
Tô Duyệt buồn ngủ mông lung mở mắt, vẻ mặt ngái ngủ. Tối hôm qua cô đã lăn lộn trên sô pha rất lâu, gần đến nửa đêm mới ngủ được. Dù sô pha có mềm mại, nhưng không gian để ngủ lại quá nhỏ. Với thân hình to lớn hiện tại, cô ngủ rất ấm ức.
Nghe thấy tiếng động truyền đến từ nhà vệ sinh, Tô Duyệt liếc nhìn về phía chiếc giường lớn, hiển nhiên Giang Từ đang ở trong đó.
Cô nhắm mắt lại, không muốn quản.
Nhưng mà, tiếng động bên trong càng lớn hơn. Tô Duyệt nhíu mày, ngồi dậy, đi dép lê vào trong.
“Giang Từ, anh đang làm...... A, anh chảy máu!”
Giang Từ đứng trước bồn rửa tay, một thân áo ngủ đen, dáng người cao ráo, nhưng vẻ mặt lại không được đẹp.
Cơn buồn ngủ của Tô Duyệt tan biến ngay lập tức. Cô vội vàng đi đến bên cạnh Giang Từ, nhìn má phải anh bị quẹt thương, máu không ngừng chảy ra, trong mắt mang theo vẻ sốt ruột, “Làm sao bị thế? Anh mau ra đây, tôi bôi thuốc cho anh.” Không biết có để lại sẹo không.
Đá chiếc giá sắt bị ngã dưới chân ra, cùng với một đống chai lọ rơi vỡ, Tô Duyệt đang định duỗi tay dắt Giang Từ ra ngoài. Ngay lập tức, cô nhớ tới lần trước Hà Hiểu Thấm chạm vào tay Giang Từ, phải xin tha. Lúc đó là do Hà Hiểu Thấm chạm vào tay Giang Từ, chọc giận anh nên cô mới đau đầu và nghe thấy tiếng chuông.
Tô Duyệt đổi tay, nắm vạt áo ngủ màu đen của Giang Từ, “Đi thôi.”
Trong phòng khách thực sự an tĩnh.
Tô Duyệt đến gần Giang Từ xem vết thương. Trên khuôn mặt tái nhợt của người đàn ông bị cứa một vết thương dài gần một lóng tay. May mắn vết thương không sâu, chỉ là da mặt ngoài bị quẹt rách, hẳn là do chiếc giá sắt bên cạnh rơi xuống cọ phải.
“Má trái anh đã bị hủy dung, chẳng lẽ má phải muốn làm một cái đối xứng?” Cô nói khẽ một câu, “Cũng không sợ xấu chết.”
Giang Từ ngồi ở mép giường. Tô Duyệt cúi sát, anh lại ngửi thấy mùi sữa nhàn nhạt trên người cô. Mí mắt lười biếng vén lên, không hề để ý, “Dù sao tôi nhìn không thấy.” Xấu cũng không xấu đến mắt anh.
Tô Duyệt sửng sốt: “......”
Cô hít sâu một hơi, dùng tăm bông cẩn thận lau đi vết máu trên mặt anh, sau đó thấm thuốc sát trùng bôi lên.
“Đau à?”
Cảm nhận được cơ bắp trên mặt người đàn ông hơi giật một chút, Tô Duyệt vội vàng nhẹ tay hơn, còn mềm nhẹ thổi thổi vết thương cho anh.
Trên mặt truyền đến cảm giác khác thường, Giang Từ căng thẳng mặt.
Sắc mặt hắn tái nhợt, hiện tại còn thêm một vết thương, có vẻ có vài phần đáng thương. Động tác thoa thuốc của Tô Duyệt càng thêm ôn nhu.
“Cô chắc chắn mình biết bôi thuốc?” Giang Từ cười nhạo một tiếng.
Người đàn ông này còn không biết xấu hổ chê cô!
Tô Duyệt trừng mắt nhìn anh một cái. Đối diện với đôi mắt đen nhánh không có bất kỳ tiêu cự nào của người đàn ông, cô lại cụp mi mắt xuống. Xé băng keo cá nhân cầm máu, cô trực tiếp dán lên vết thương của anh .
Một bên là vết sẹo do lửa đốt, một bên là chiếc băng keo cá nhân xấu xí. Gương mặt này thật sự không thể nhìn nổi.
“Vì sao anh không gọi tôi giúp anh?” Cô đâu phải người sắt đá, anh thỉnh cầu cô giúp, cô sẽ đồng ý.
Giang Từ quay đầu, vì Tô Duyệt ở rất gần, mùi sữa trên người cô càng rõ ràng hơn ở chóp mũi anh.
Tô Duyệt chớp chớp mắt, nhìn chiếc mũi thẳng tắp của người đàn ông trước mặt. Không hiểu sao, mặt cô có chút nóng lên, đặc biệt là khi nhìn gần đôi mắt Giang Từ. Dù biết đối phương không nhìn thấy, cô vẫn có cảm giác hoảng loạn như rơi vào hố sâu không đáy.
Giang Từ nhếch môi mỏng, “Tôi gọi cô mười lần rồi. Nhưng cô ngủ thật sự sâu, còn ngáy nữa.”
Nhất định phải giảm béo!
“Tối hôm qua tôi ngủ muộn, cho nên ngủ tương đối sâu.”
Tô Duyệt nhìn về phía chiếc giường lớn phía sau, oán giận nói: “Giang Từ, tôi muốn ngủ giường, sô pha quá nhỏ, nghiêm trọng ảnh hưởng đến chất lượng giấc ngủ của tôi.” Trước khi xuyên tới, nệm cô ngủ là loại cao cấp, ngay cả khi ra ngoài quay phim, điều kiện khách sạn cũng rất tốt. Sao có thể như bây giờ, chỉ có thể ấm ức ngủ trên một chiếc sô pha?
Căn nhà nhỏ này chỉ có hai phòng: phòng này của Giang Từ và phòng của bé Giang Hạo Duyên. Nguyên chủ ghét Giang Từ, từ khi gả cho anh, hai người chưa từng ngủ chung giường.
Trong ký ức, vào mùa đông, nguyên chủ ngủ trên sô pha, lạnh chết khiếp. Cô không muốn ngu ngốc như vậy, bỏ chiếc giường lớn thoải mái không ngủ.
“Cô muốn lên giường tôi?” Giang Từ đưa tay sờ sờ chiếc băng keo cá nhân trên mặt, nghe Tô Duyệt nói, anh nhướng mày, giọng lạnh nhạt.
Làn da Tô Duyệt vốn đã ngăm đen, lúc này cũng lộ ra ý hồng: “......”
Cô hít sâu một hơi, giọng nói mềm mại thì thầm, lại mang theo vài phần tức giận, “Chúng ta là vợ chồng, cái giường này có một nửa của tôi!” Cái gì gọi là lên giường anh!
Giang Từ khẽ hừ một tiếng, “Tùy cô, nếu cô làm ồn đến tôi ngủ, tôi sẽ ném cô xuống giường!”
“Không đời nào, tư thế ngủ của tôi luôn luôn rất tốt.” Tô Duyệt nghĩ đến chuyện anh vừa nói cô ngáy ngủ, mặt cô lại đỏ lên, “Nếu anh lo lắng, chúng ta có thể phân chia ranh giới rõ ràng.”
Giang Từ hừ hừ, không đáp lại nữa.
-
Hôm nay người mang bữa sáng tới là một người hầu trẻ tuổi.
Người hầu cầm chiếc rương đầy bữa sáng, cúi đầu, sợ hãi bước vào phòng, “Giang Từ thiếu gia, Thiếu phu nhân, bữa sáng đưa tới rồi.”
“Đặt lên bàn đi.”
Tô Duyệt đánh giá người hầu trẻ tuổi. Nhìn đôi tay run rẩy của đối phương, cùng với tư thái hận không thể cúi đầu xuống đất, Tô Duyệt mím môi. Chậc, lại là một người sợ hãi Giang Từ.
Hai ngày nay chung sống, Tô Duyệt ỷ vào việc mình biết khi nào Giang Từ tức giận, cô đã giảm bớt hơn nửa sự sợ hãi đối với anh, không còn sợ hãi như lúc mới gặp nữa.
Lúc này, Giang Hạo Duyên ôm Rau Thơm đúng giờ xuất hiện trong phòng. Thân hình Rau Thơm cũng không nhỏ, thằng bé ôm nó hiển nhiên rất cố sức. Cậu lảo đảo đi đến bên cạnh Giang Từ ngẩng đầu nhỏ nhìn anh, đôi mắt to sáng ngời, “Ba ba, chào buổi sáng.”
“Ừm.” Giang Từ gật gật đầu, xem như đáp lại cậu bé.
“Ba ba, mặt ba làm sao vậy?” Giang Hạo Duyên thấy trên mặt Giang Từ dán băng keo cá nhân, giọng non nớt có chút sốt ruột. Trước kia cậu bé bị thương ngón tay cũng dùng cái này, biết đây là bị thương mới dùng.
“Bị quẹt một chút.” Giang Từ không chút để ý.
“Ba ba đau, Hạo Hạo thổi thổi cho ba.” Nói rồi, thằng bé nhón mũi chân, muốn đến gần Giang Từ để thổi thổi cho anh.
“Không cần, ăn bữa sáng đi.” Dù Giang Từ đang ngồi, anh vẫn rất cao lớn, cơ thể lùn tròn của thằng bé làm sao với tới anh được?
Đôi mắt to của Giang Hạo Duyên có chút mất mát. Cậu gật gật đầu, ngoan ngoãn ngồi vào vị trí chuyên thuộc của mình, “Vâng.”
Tô Duyệt đặt chén cháo bắp đã múc đầy trước mặt Giang Hạo Duyên, chủ động chào hỏi thằng bé, “Tiểu Hạo Hạo, chào buổi sáng.”
Giang Hạo Duyên liếc nhìn Giang Từ, thấy ba ba mặt không biểu cảm. Cậu quay sang nhìn Tô Duyệt mím môi nhỏ, mới không tình nguyện trả lời: “Chào buổi sáng.” Cậu là đứa trẻ lễ phép.
Tô Duyệt bưng chén cháo bắp khác đặt trước mặt Giang Từ.
Mùi cháo thơm ngọt không ngừng theo hơi nóng tỏa ra. Giang Từ nhíu mày, lạnh lùng nói: “Bánh kem của tôi đâu?”
“Bánh kem gì?” Ai lại ăn đồ ngọt như vậy vào bữa sáng?
“Ba ba thích nhất ăn bánh kem xoài.” Giang Hạo Duyên khuôn mặt nhỏ căng thẳng, giọng non nớt nói.
Hạo Hạo cũng thích.
Người hầu bên cạnh sửng sốt, ngay sau đó sợ tới mức thân thể run rẩy. Cô ta thế mà...... quên lấy chiếc bánh kem Giang Từ thiếu gia thích nhất!
“Giang Từ thiếu gia, tôi...... Tôi quên cầm, tôi hiện tại lập tức đi phòng bếp mang tới.” Ngày hôm qua quản gia còn dặn dò cô ta những hạng mục cần chú ý khi đưa cơm đến căn nhà nhỏ, không ngờ hôm nay quá khẩn trương, cô ta thế lại quên bỏ bánh kem vào rương.
Giang Từ nhếch môi mỏng, cười như không cười, “Quên mang? Sao đầu của cô không quên mang đi luôn?”
Người hầu trẻ tuổi sợ tới mức sắc mặt trắng bệch, “Giang Từ thiếu gia, tôi...... Tôi xin lỗi, lần sau tôi sẽ không quên.”
“Đến chỗ quản gia giải thích nguyên nhân, sau đó thu thập đồ đạc, cút đi.” Giang Từ mặt vô biểu tình, giọng nói lạnh lẽo thấu xương.
“Thiếu gia?”
Người hầu không nghĩ tới chỉ vì chuyện nhỏ như vậy, Giang Từ lại muốn sa thải mình. Cô ta sốt ruột. Dù sao dù chỉ là người hầu ở Giang gia, thù lao nhận được còn cao gấp đôi thu nhập của giới văn phòng bên ngoài. Cô ta một chút cũng không muốn mất công việc này. “Giang Từ thiếu gia, cầu xin anh đừng sa thải tôi, là lỗi của tôi, tôi hiện tại lập tức đi mang bánh kem tới......”
“Ồn ào, đi ra ngoài.” Giang Từ cau mày, thần sắc không kiên nhẫn.
Người hầu há miệng thở dốc, không dám nói thêm một lời nào nữa. Cô ta sụp vai, thất vọng lui ra ngoài.
“Chỉ vì cô ấy quên đưa bánh kem, một chuyện nhỏ như vậy, mà anh lại sa thải cô ấy?” Tô Duyệt nhìn về phía Giang Từ.
“Phạm sai lầm thì phải gánh vác trách nhiệm.” Giang Từ múc cháo bắp trong chén, vẻ mặt ghét bỏ.
“Cô ta quên đưa món bánh kem ba ba thích nhất ăn, đó là không đúng.” Giang Hạo Duyên cũng mở miệng. Cậu căng khuôn mặt nhỏ trắng trẻo, mày nhỏ nhíu chặt, giọng non nớt mà hung dữ, phảng phất như ba ba không được ăn bánh kem xoài, cậu cũng rất tức giận.
Tô Duyệt há miệng thở dốc, cô thế mà không phản bác được.
-
Phòng ngủ chính ở lầu hai biệt thự nhìn được phong cảnh tốt nhất trong toàn bộ biệt thự.
“Làm sao vậy? Không muốn để anh đi à?” Nhìn dáng vẻ thất thần của cô vợ nhỏ, trong mắt Giang Mộ Hàng hiếm thấy ánh lên ý cười.
Khương Toàn phục hồi tinh thần lại. Khuôn mặt nhỏ trắng nõn của cô ta nóng lên, vội vàng phủ nhận, “Không phải.” Cô hơi kiễng chân, giúp Giang Mộ Hàng đeo cà vạt, dịu dàng nói: “Tháng sau là sinh nhật anh, em đang suy nghĩ nên tặng quà gì cho anh.”
Giang Mộ Hàng cong môi, khuôn mặt tuấn tú càng thêm đẹp trai mê người, “Vậy anh chờ bất ngờ từ em.”
Chờ Giang Mộ Hàng rời đi, Khương Toàn đẩy cửa kính ban công nhỏ, bước ra ngoài. Từ vị trí này, cô ta có thể rõ ràng nhìn thấy căn nhà nhỏ ở sau hoa viên. Đó là nơi người chồng kiếp trước của cô ta đang ở.
Sau hoa viên vốn nở đầy hoa tươi, hiện tại mặt đất trở nên trơ trụi. Trong không khí phảng phất tản ra mùi bùn đất tanh nồng.
Và hồi ức kiếp trước của cô ta giống như mùi bùn đất này, làm cô ta thực sự không thích!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-532315.png&w=640&q=75)















-481703.jpg&w=640&q=75)
