Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Tôi Không Ngại Anh Vừa Xấu Xí Vừa Mù Lòa Chương 28:

Cài Đặt

Chương 28:

Hành lang, ngẫu nhiên có người qua đường đi qua. Có lẽ cảm nhận được bầu không khí vi diệu, người qua đường chỉ nhìn thoáng qua, rồi bước nhanh rời đi.

Đôi mắt to của Tiểu Hạo Hạo sợ hãi nhìn mấy người lớn đang đi tới. Cậu nắm tay Giang Từ thật chặt, khuôn mặt nhỏ thịt thịt căng thẳng, ngay cả cơ thể nhỏ bé cũng nép sát vào chân Giang Từ.

“Các người nhìn xem, Giang Đại Thiếu thật sự mù rồi kìa. Chậc chậc chậc, ngay cả mặt cũng bị bỏng, thật khủng bố.” Người đàn ông đi đầu nói chuyện - Tạ Phi, có ý tứ đánh giá Giang Từ, “Tằng Thành, mày nói xem, khuôn mặt này có giống ma quỷ không?”

Người đàn ông được gọi Tằng Thành ngậm điếu thuốc, cười kiêu ngạo, “Giống chứ. May mà bây giờ là ban ngày, nếu ban đêm đụng phải Giang Đại Thiếu, nói không chừng, tao sợ tới mức ra tay đánh hắn trước.” Lời hắn ta nói dẫn tới những người xung quanh cười rộ lên.

Tạ Phi đi lên trước, tới gần Giang Từ một bước, giọng âm ngoan, “Giang Đại Thiếu, ồ, không, hiện tại phải gọi anh là Giang Mù đi. Phỏng chừng anh sẽ không nhận ra tôi là ai.”

Giang Từ mặt vô biểu tình, môi mỏng mang theo sự trào phúng, “Tôi không có hứng thú biết cậu là ai, đừng chắn đường.”

“A, vẫn ngạo nghễ như vậy. Dù thành người mù, vẫn kiêu ngạo sao?”

Tạ Phi cười đắc ý, “Hiện tại người thừa kế Giang gia là Giang Mộ Hàng. Nghe nói Giang Đại Thiếu đã bị Giang gia vứt bỏ, mỗi ngày ở tại góc nhà nhỏ? Thật đáng thương. Không ngờ, Giang Đại Thiếu dĩ vãng cao cao tại thượng lại có ngày hôm nay.”

Hắn ta vừa giễu cợt, vừa bẻ ngón tay kêu răng rắc. Ánh mắt âm ngoan nhìn chằm chằm Giang Từ trước mặt.

Trước đây, gia tộc Tạ gia bọn họ cạnh tranh một hạng mục với Giang gia. Lúc đó người nắm quyền tập đoàn Hằng Nguyên vẫn là Giang Từ. Giang Từ đã ngầm ra tay độc ác, thiết kế làm hạng mục đầu tư lớn nhất của Tạ gia bị hủy hoại, khiến tài chính Tạ gia không xoay vòng kịp. Khi Tạ gia sắp phá sản, ba hắn dẫn hắn ta đi tìm Giang Từ, nhận lỗi, hơn nữa hứa hẹn không còn cạnh tranh với Giang Từ nữa.

Hắn ta đến bây giờ vẫn còn nhớ rõ, lúc đó Giang Từ ngồi trên ghế làm việc, kiêu ngạo, ngạo mạn biết bao. Hắn ta và ba hắn đối với Giang Từ gần như khom lưng uốn gối, Giang Từ vẫn khinh thường nhìn lại, thậm chí lạnh nhạt nhìn bọn họ, cười nhạo bọn họ là chó nhà có tang.

May mắn, ông trời cũng nhìn Giang Từ không vừa mắt. Ngay lúc Tạ gia bị Giang Từ đả kích đến sắp phá sản, Giang Từ xảy ra tai nạn, không chỉ bị bỏng, còn bị mù. Hiện tại Tạ gia bọn họ không chỉ vực dậy, thậm chí thế lực gia tộc còn tốt hơn trước kia.

Còn Giang Từ trước mặt, lại biến thành một con chó nhà có tang mù lòa không thể gặp ánh sáng, phải trốn tránh.

“Các người muốn xem Giang gia Đại Thiếu học chó sủa bộ dáng không?” Tạ Phi cười không có ý tốt, lời nói cũng càng ngày càng quá đáng.

Những người khác lập tức hứng thú, “Tạ Phi, quá đáng rồi đó. Sao có thể chỉ bắt Giang Đại Thiếu học chó sủa? Còn có mèo kêu. Không đúng, hắn là kẻ điên, phỏng chừng kêu sẽ thành thạo nhất.”

“Ba ba không phải chó!” Đột nhiên, giọng nói non nớt của đứa trẻ vang lên.

Tiểu Hạo Hạo nũng nịu, hung dữ trừng mắt nhìn mấy người lớn trước mặt. Cậu không quen bọn họ nhưng bọn họ cười ba ba là người mù, còn mắng ba ba là chó. Bọn họ khẳng định là người xấu!

Giang Từ mặt mày âm trầm, nhiễm một tầng lạnh lẽo. Môi mỏng nhếch lên, hắn cười lạnh thành tiếng: “Muốn đánh tôi?”

“Đúng vậy.” Tạ Phi liếc xéo hắn một cái, “Cũng muốn nhìn anh học chó sủa.”

-

Trong phòng tiệc, Tô Duyệt đi theo cha mẹ gặp không ít trưởng bối, chào hỏi. Những trường hợp như vậy cô đã tham dự không ít, cũng không có vẻ câu nệ sợ hãi. Lúc này cô tiến thoái có độ, cách nói chuyện hào phóng, làm không ít người phải nhìn cô bằng ánh mắt khác, thậm chí là thay đổi cái nhìn.

“Chị, chị xem tối nay mẹ vui vẻ biết bao, bà ấy hận không thể khoe với cả thế giới chị đã trở nên xinh đẹp.” Tô Trí ghé sát Tô Duyệt, cười trộm nói.

“Chị biết chị xinh đẹp, khiêm tốn, khiêm tốn.” Tô Duyệt trên mặt duy trì nụ cười thích hợp.

“He he, chị muốn khiêm tốn nhưng mẹ không cho phép.” Tô Trí sờ sờ chiếc cằm trắng trẻo tinh xảo của mình. Mà nói cũng phải, chị cậu ấy hiện tại còn xinh đẹp hơn cả cái cô gái tự xưng hoa khôi trường đã tỏ tình với cậu ấy trước kia.

Không biết qua bao lâu, tiệc cưới sắp bắt đầu. Phần lớn khách khứa đã vào chỗ.

Tô Duyệt đi theo bố Tô và mẹ Tô trở lại chỗ ngồi. Cô phát hiện Giang Từ và Tiểu Hạo Hạo thế mà không có ở đây. Cô nhíu mày, nhìn quanh một vòng. Trong phòng tiệc rộng lớn, từng chiếc bàn tròn lớn, người đông như mắc cửi, cũng không thấy bóng dáng Giang Từ và Tiểu Hạo Hạo.

“Ba, Giang Từ không biết đi đâu rồi, con đi tìm anh ấy xem sao.” Tô Duyệt nói với Tô Cận Đông.

“Tiệc cưới sắp bắt đầu rồi, Giang Từ cao lớn như vậy, ở trong khách sạn sao mà lạc được. Phỏng chừng là đi vệ sinh thôi.” Tên mù kia rời đi một lát, con gái ông đã phải đi tìm. Tô Cận Đông không muốn thấy con gái mình vì Giang Từ mà lo lắng chạy tới chạy lui như vậy.

Tô Duyệt nghe lời ba nói, cũng cảm thấy có lý. Cô ngồi trở lại ghế, cố gắng trấn áp sự bất an âm ỉ trong lòng.

Khách khứa đã lần lượt tiến vào hội trường. Lúc này, tại một góc trống trải của khách sạn, truyền đến từng tiếng rên rỉ đau đớn của đàn ông.

Người đàn ông nằm trên mặt đất cuộn tròn cơ thể, gân xanh trên mặt nổi lên, hiển nhiên là đau đến mức sắp không thở nổi.

“Đánh cho tao, tao không tin, mấy thằng mình còn không đối phó được một tên mù.” Giọng Tạ Phi khản đặc kêu lên. Hắn ta căn bản không nghĩ tới, thân thủ Giang Từ lại tốt như vậy, dù mắt không thấy, vẫn có thể một chân đá văng hắn ta.

Mấy người còn lại vội vàng bò dậy khỏi mặt đất, ôm bụng. Trong mắt bọn họ mang theo sự đề phòng.

Khốn kiếp, một tên mù sắp chết, lại lợi hại như vậy.

Giang Từ đứng cách đó không xa. Hắn một thân tây trang đen thẳng tắp, không một nếp nhăn nào. Còn trên mặt hắn phảng phất nhiễm một tầng sương tuyết, âm trầm, lạnh lẽo. Đối lập với Giang Từ, mấy người đàn ông kia chỉ là những công tử nhà giàu, bình thường chỉ giỏi ăn chơi trác táng. Thật sự đánh nhau, làm sao là đối thủ của Giang Từ.

Bọn họ cũng chỉ thấy Giang Từ đi một mình, lại là người mù. Ỷ vào mình nhiều người, muốn đánh Giang Từ một trận cho hả giận. Nào ngờ, hiện tại người bị đánh là bọn họ, mà Giang Từ tên mù này thế mà không hề hấn gì đứng ở đó.

Mấy người đàn ông này tuy gia thế không phải hào môn hàng đầu nhưng cũng là thế gia không thể xem nhẹ. Mấy người luôn được người khác cung phụng, nào từng chật vật, ăn đấm như vậy. Lập tức, sự bực bội đã chọc giận bọn họ.

Tiểu Hạo Hạo đứng xem ở một bên che miệng nhỏ lại. Cậu từ sợ hãi, khẩn trương, đến bây giờ đôi mắt to nhìn ba ba mình đầy sự ngưỡng mộ.

Ba ba thật là lợi hại, ba ba là anh hùng đánh kẻ xấu!

Nhìn những kẻ xấu ngã trên đất, Tiểu Hạo Hạo bắt đầu chạy về bên cạnh ba ba.

“A, người xấu bắt Hạo Hạo, người xấu bắt Hạo Hạo.”

Giây tiếp theo, cả cơ thể nhỏ bé của Tiểu Hạo Hạo bị Tạ Phi ôm lấy từ phía sau, “Thằng nhóc thối, đừng nhúc nhích, bằng không tao đánh mày!” Tạ Phi nhe răng. Hắn ta bị đứa trẻ này đá hai chân.

Đôi mắt to của Tiểu Hạo Hạo lập tức ngấn đầy nước mắt. Cậu đáng thương kêu Giang Từ, “Ba ba, ba ba......”

Tạ Phi ôm chặt bé, hung hăng trừng mắt nhìn Giang Từ, nghiến răng nghiến lợi nói: “Giang Từ, mày dám đánh trả một lần, tao liền đánh con hoang này của mày một lần. Tao xem là nắm đấm mày lợi hại, hay xương cốt con trai anh cứng hơn.”

Vốn dĩ, hắn ta không muốn làm tổn thương đứa trẻ này. Hắn ta thuần túy chỉ muốn giáo huấn Giang Từ, xả giận thôi. Giang Từ làm Tạ gia bọn họ sắp phá sản, còn cười nhạo hắn ta và ba hắn là chó nhà có tang. Cơn giận này hắn ta vẫn luôn kìm nén. Không ngờ, hôm nay vận may tốt, tới tham dự hôn lễ Quách Thịnh, vừa vặn gặp được Giang Từ vẫn luôn trốn ở Giang gia.

Hắn ta muốn đánh Giang Từ một trận. Nhưng trời biết Giang Từ dù mù, vẫn đánh giỏi như vậy. Bốn người bọn họ thế mà không đối phó được một tên mù. Nghĩ thôi đã thấy mất mặt, đáng giận.

Sắc mặt Giang Từ hoàn toàn trầm xuống, “Anh dám động vào một sợi tóc của nó, Tạ gia liền chờ phá sản.”

Tay Tạ Phi ôm Tiểu Hạo Hạo căng thẳng.

Đây là điều hắn ta hận nhất và kiêng kỵ nhất. Nhưng hiện tại Giang Từ mù, không có khả năng lại trở thành người thừa kế Giang gia. Hơn nữa hắn đã bị Giang gia vứt bỏ, hắn không lo lắng lời uy hiếp của Giang Từ. “Mày không động thủ, con hoang của mày sẽ không sao. Rốt cuộc thì tôi lại không phải súc sinh.”

Tạ Phi giọng tàn nhẫn nói: “Đánh cho tao!”

Người đàn ông tên Tằng Thành vừa rồi bị Giang Từ đấm một quyền vào ngực, hiện tại ngực đau muốn chết. Hắn ta cắn răng, dùng sức đấm một quyền vào Giang Từ. Nắm đấm dừng lại trên người Giang Từ ở cùng vị trí.

Tiếng nắm đấm đánh trúng xương cốt vang lên. Giang Từ mặt không đổi sắc, chân lùi lại nửa bước, ngay sau đó đứng vững.

Một người đàn ông khác ôm bụng cười cười, hắn ta hung hăng đá một cước vào Giang Từ.

Tay nắm chặt thành quyền, mặt mày Giang Từ cứng rắn, môi mỏng mím chặt, không rên một tiếng.

“Ba ba, ba ba, Hạo Hạo muốn ba ba......” Cơ thể nhỏ bé mũm mĩm của Tiểu Hạo Hạo liều mạng giãy giụa, đôi mắt to đen nhánh nước mắt không ngừng rơi xuống.

-

Lúc này, đèn trong đại sảnh yến tiệc tối sầm, trong phòng vang lên khúc nhạc du dương chúc mừng hôn lễ.

Tô Cận Đông tri kỷ rót cho vợ một ly nước trái cây, “Như Như, tiệc cưới sắp bắt đầu rồi.”

“Em biết, anh ngồi thẳng lại một chút, đừng ghé sát em như vậy, nhiều người nhìn thấy đâu......” Phương Như liếc ông một cái, giận dỗi nói. Hơn hai mươi năm qua, mặt ông ngày càng dày.

Một bên, Tô Duyệt vẫn thất thần ngồi đó, thường xuyên xem giờ trên di động. Đặc biệt là thấy cô dâu và chú rể xuất hiện, cô càng lo lắng đến cực điểm.

“Giá trị tức giận: 30.”

Trong nháy mắt, Tô Duyệt đau đầu, tiếng chuông chói tai vang lên trong đầu, ngay cả khúc nhạc hôn lễ bên tai cũng không nghe thấy.

Tô Duyệt mở to mắt, Giang Từ tức giận rồi.

Hắn khẳng định xảy ra chuyện gì.

Tô Duyệt chịu đựng đau đầu, cô gấp giọng nói với Tô Cận Đông: “Ba, lâu như vậy Giang Từ còn chưa về, con lo lắng hắn lạc đường, con đi tìm hắn xem sao.” Nói xong, cô không chờ bố Tô nói thêm gì, lập tức đứng dậy, bước nhanh ra ngoài.

Người phục vụ giúp cô mở cửa lớn hội trường yến tiệc. Bên ngoài trống rỗng, chỉ có một số người phục vụ, các khách mời đã vào hết.

Tô Duyệt hỏi người phục vụ đứng cạnh cửa phụ trách đóng mở cửa, có thấy một người đàn ông mặt có vết sẹo, còn mang theo một đứa trẻ hay không.

“Có gặp, anh ta hỏi nhà vệ sinh ở đâu, tôi đã chỉ đường cho đứa trẻ, bọn họ đi về hướng đó.” Tô Duyệt vừa vặn gặp người phục vụ đã chỉ đường cho Giang Từ và Tiểu Hạo Hạo. Người phục vụ kia đối với Giang Từ ấn tượng quá sâu sắc.

“Được, cảm ơn cô.” Tô Duyệt vội vã đi về phía nhà vệ sinh.

Phòng vệ sinh bên này rất an tĩnh, chỉ có tiếng piano du dương khách sạn truyền phát. Tô Duyệt đứng ở ngoài cửa nhà vệ sinh nam, gọi: “Giang Từ, Tiểu Hạo Hạo hai người có ở bên trong không?”

Nhà vệ sinh nam không có bất kỳ đáp lại nào.

Tô Duyệt cắn cắn môi. Cô lại gọi vài tiếng, vẫn không có tiếng động, bên trong rất an tĩnh.

Giang Từ rốt cuộc mang Tiểu Hạo Hạo đi đâu?

Móc di động ra, Tô Duyệt trực tiếp gọi điện thoại cho Giang Từ. Lần trước Giang Từ gọi điện cho cô, cô đã lưu số hắn.

Trong điện thoại, chỉ truyền đến tiếng “tút tút tút......”, không có người nghe máy.

Tô Duyệt nắm chặt di động, định đi tìm Giang Từ. Nhưng khi quay người, cô phảng phất nghe thấy tiếng động truyền đến từ phía đường băng chạy.

Theo bản năng, Tô Duyệt trong lòng lo sợ bất an.

Cô nắm di động, vẫn gọi điện thoại cho Giang Từ. Môi mím chặt, cô đi về phía cánh cửa màu trắng kia.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc