Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Tôi Không Điên, Thật Đấy! Chương 4: Chắc Anh Từng Được Nhiều Người Theo Đuổi Lắm Nhỉ?

Cài Đặt

Chương 4: Chắc Anh Từng Được Nhiều Người Theo Đuổi Lắm Nhỉ?

Vì Thương Thời Câu đã đi tới, cuộc đối thoại giữa Hạ Nhạc Lịch và Chu Châu đành phải ngưng lại.

Thương Thời Câu vừa bước đến vừa hỏi: "Cô vừa nói gì cơ?"

Anh ấy chú ý thấy môi Hạ Nhạc Lịch vừa mấp máy.

Hạ Nhạc Lịch mặt tỉnh bơ, làm bộ như vừa lặp lại câu chào hỏi: "Anh Thời Câu."

Thương Thời Câu: "..."

Vẻ mặt của Hạ Nhạc Lịch dần trở nên khó tả, cô lại len lén liếc mắt nhìn Chu Châu.

Người sau khẳng định chắc nịch: [Cậu ấy xấu hổ rồi.]

Hạ Nhạc Lịch: ... Anh chàng này ngây thơ phết nhỉ.

Thương Thời Câu cũng chỉ khựng lại trong giây lát, rất nhanh liền gật đầu với Hạ Nhạc Lịch, lời nói vẫn kiệm lời y như cũ: "Đi theo tôi."

Anh ấy buông một câu như vậy rồi sải bước đi thẳng về phía trước, khiến Hạ Nhạc Lịch phải vừa đi vừa chạy mới đuổi kịp.

Với cơ thể còn yếu nhớt, Hạ Nhạc Lịch thầm than: "..."

Ngây thơ thì có ngây thơ, nhưng chẳng biết thương hoa tiếc ngọc chút nào.

Đăng ký xong ở cổng, mắt thấy ông thần kia vẫn cắm đầu đi phăm phăm, ba bước gộp làm hai, có vẻ định bắt cô chạy bộ suốt quãng đường vào trong, Hạ Nhạc Lịch thật sự nhịn không nổi nữa: "Anh Thời Câu, anh đi chậm lại chút được không?"

Thương Thời Câu sững người quay đầu lại.

Cơ thể chưa hoàn toàn hồi phục, chỉ chạy lon ton một đoạn ngắn mà Hạ Nhạc Lịch đã vã mồ hôi như tắm. Cô thở hồng hộc, cơn hoa mắt chóng mặt mới đỡ được chút sau một đêm nghỉ ngơi giờ lại tái phát.

Thương Thời Câu đứng lại vài giây, khi nhấc chân bước tiếp rốt cuộc cũng giảm tốc độ.

Chẳng qua mới đi được vài bước, mày anh ấy lại nhíu chặt, cái vẻ mặt "người sống chớ gần" càng thêm lạnh lùng, tâm trạng mắt thường cũng có thể thấy đang dần trở nên bực bội.

Hạ Nhạc Lịch bĩu môi, liếc mắt nhìn Chu Châu, mấp máy khẩu hình không ra tiếng.

... Thích á?

Chu Châu ở bên cạnh thở dài thườn thượt.

Bước vào tòa nhà Cục Giám sát, một thanh niên đang ngáp ngắn ngáp dài đi ra, thấy hai người một trước một sau này liền sững sờ.

"Anh Thương?" Cậu ấy nuốt vội cái ngáp dở xuống bụng, ánh mắt theo bản năng liếc nhìn cổ tay Hạ Nhạc Lịch, thấy bên trên trống trơn, không bị còng tay, mới hỏi tiếp, "Vị này là?"

Thương Thời Câu: "Bạn gái của Chu Châu, tôi đưa cô ấy đến lấy chút đồ."

Dư Hạng sững sờ nhìn ra sau lưng anh ấy.

Bốn mắt nhìn nhau, Hạ Nhạc Lịch theo phép lịch sự mỉm cười một cái.

Dư Hạng ngược lại nhíu mày.

Cậu ấy hoàn toàn không đáp lại lời chào của Hạ Nhạc Lịch, lạnh lùng quay mặt đi, chau mày nói với Thương Thời Câu: "Em chưa từng nghe nói anh Chu có bạn gái?"

Vấn đề này hôm qua khi bịa đặt thiên tình sử, Chu Châu đã lường trước rồi. Thương Thời Câu đương nhiên cũng là một nạn nhân bị lừa gạt, lúc này giải thích ngắn gọn: "Mới quen năm ngoái, yêu xa."

Ánh mắt Dư Hạng lại dừng trên người Hạ Nhạc Lịch, quét một lượt từ đầu đến chân, đến cả đôi giày mới tinh cũng không bỏ qua, vẻ mặt càng lạnh hơn.

Lại nhìn bộ dạng một trước một sau của hai người, không biết liên tưởng đến điều gì mà sắc mặt lập tức trở nên vô cùng khó coi.

Thương Thời Câu không để ý đến biểu cảm của Dư Hạng.

Anh ấy vốn dĩ vừa chào hỏi vừa không ngừng bước chân đi về phía trước, chỉ trong lúc nói vài câu, anh ấy đã sắp lướt qua người cậu ấy.

Dư Hạng vội vàng gọi với theo: "Em đột nhiên nhớ ra, anh Chu còn chút đồ để ở chỗ em, em về lấy đã."

Thương Thời Câu gật đầu cho có lệ: "Được, lát nữa cậu mang qua đi."

Hạ Nhạc Lịch là đối tượng bị nhắm vào, đương nhiên cảm nhận được cái nhìn thiếu thiện cảm đó.

Cô còn đang thắc mắc thì Chu Châu bên cạnh đã lên tiếng giải thích: [Xin lỗi, Dư Hạng mới đến đội chưa được bao lâu thì sư phụ cậu ấy bị thương phải nghỉ, tôi có hỗ trợ dẫn dắt cậu ấy vài ngày, cho nên cậu ấy cũng... khá tôn trọng tôi.]

Hạ Nhạc Lịch chớp chớp mắt, một lúc sau mới hiểu ra vấn đề. Hóa ra là cậu ấy trách cô không đủ đau buồn đây mà. Nhưng trong tình huống này, cô thật sự rất khó để diễn tả cảm xúc bi thương một cách chân thật.

Cô không nhịn được liếc nhìn Chu Châu đang bay lơ lửng bên cạnh, thầm thở dài trong lòng.

... Thôi kệ, mang tiếng là kẻ bạc tình thì cứ bạc tình đi, dù sao cũng chẳng phải người quen biết gì.

Hạ Nhạc Lịch cứ thế đi theo Thương Thời Câu đến nơi.

Cô không biết "Nhân viên điều tra cấp 3" rốt cuộc là chức vụ gì, nhưng có vẻ Chu Châu ở trong này cũng có chút địa vị, có hẳn một phòng làm việc riêng.

Thương Thời Câu dường như thực sự rất bận, đưa Hạ Nhạc Lịch đến nơi, dặn dò hai câu rồi đi ngay, hoàn toàn không có ý định ở lại giúp thu dọn.

Cũng có thể do dọc đường đi cô lề mề quá khiến anh ấy mất kiên nhẫn.

Chu Châu cố gắng xoa dịu: [Có việc bận chút cũng tốt, cậu ấy sợ cô suy nghĩ linh tinh ấy mà.]

Hạ Nhạc Lịch lí nhí: "... Anh Chu, anh đừng có bênh nữa."

Thừa nhận anh chàng này ế bằng thực lực khó đến thế sao?

Hạ Nhạc Lịch đương nhiên phải đợi Thương Thời Câu đi khuất rồi mới dám mở miệng nói chuyện.

Nhưng Thương Thời Câu đi rồi mà cũng như chưa đi.

Anh ấy ra khỏi phòng làm việc được vài bước, tìm một góc khuất nhìn vào qua cửa sổ.

Cửa kính phòng làm việc là loại bán trong suốt, dán miếng dán mờ sọc ngang, có thể thấy loáng thoáng người bên trong đang làm gì, nhưng vẫn đảm bảo sự riêng tư nhất định.

Dù sao cũng là nơi nửa công cộng, Hạ Nhạc Lịch không dám quá tùy tiện, chỉ hơi nghiêng đầu khi nói chuyện, tay chân vẫn thu dọn không ngừng, làm việc đâu ra đấy.

Thương Thời Câu nhìn qua khe hở của miếng dán mờ, thấy đôi môi cô mấp máy, mày anh ấy khẽ nhíu lại.

Từ hôm qua anh ấy đã cảm thấy có gì đó không ổn.

Thần sắc không đúng, phản ứng không đúng, điểm nhìn của ánh mắt cũng không đúng.

Hôm nay vấn đề lại càng nhiều hơn.

Lúc vào cửa chính, cô ấy theo bản năng né sang bên phải, như thể có ai đó đang đi song song vậy; lên cầu thang vừa đến chỗ rẽ, bước chân cô sẽ vô thức chậm lại, như đang đợi người đi bên cạnh ở phía ngoài vòng; vừa rồi khi anh mở cửa phòng làm việc, đứng chắn một chút, chừa ra khoảng trống đủ cho cô đi qua, cô lại khựng lại ở cửa, dường như nhường cho ai đó vào trước...

Thương Thời Câu càng nghĩ càng thấy phiền, móc bao thuốc lá trong túi ra, ngón tay gõ nhẹ đáy hộp lấy một điếu ngậm lên miệng. Rốt cuộc đang ở khu vực chung trong nhà, anh ấy cũng không châm lửa, chỉ cắn nhẹ đầu lọc, hồi tưởng lại những điểm bất thường dọc đường đi.

Đang mải suy nghĩ thì bị giọng nói bên cạnh cắt ngang: "Anh Thương."

Dư Hạng cầm một cuốn sổ tay còn khá mới đi tới.

Thương Thời Câu hoàn hồn: "Của Chu Châu à?"

Anh ấy giơ tay định nhận lấy, Dư Hạng lại không đưa, mà cau mày hỏi: "Người đó thật sự là bạn gái anh Chu sao?"

Rõ ràng anh Chu tốt như vậy, sao xung quanh toàn mấy thứ gì đâu không thế này? Cậu ấy thấy thật không đáng thay cho anh Chu.

Nghĩ đến mấy vụ lùm xùm mấy hôm trước, sắc mặt Dư Hạng càng thêm khó coi, giọng lạnh lùng: "Anh Chu xảy ra chuyện cả mấy ngày rồi cô ta mới lộ mặt, lại chẳng có chút vẻ đau buồn nào, thái độ bình thản như người dưng nước lã..."

Thương Thời Câu đột ngột ngẩng đầu: "Cậu thấy thái độ cô ấy rất bình thường sao?"

Dư Hạng: "Hả?"

Bị hỏi ngược lại như vậy, cậu ấy lại đâm ra không chắc chắn. Nhưng nhớ lại lúc nãy, đối phương vừa cười vừa chào hỏi, hoàn toàn không giống dáng vẻ người yêu vừa mới qua đời.

Thương Thời Câu: "Hôm qua tôi gặp cô ấy ở nhà Chu Châu, sắc mặt trắng bệch như ma, trong phòng tắm đầy hơi nước, mùi máu tươi còn chưa tan hết."

Dư Hạng ngẩn người: "Anh Thương, ý anh là..."

Thương Thời Câu không nói rõ ý kiến.

Anh ấy liếc nhìn cuốn sổ trong tay Dư Hạng: "Lát nữa cậu rủ cô ấy đi căng tin, để ý quan sát kỹ một chút."

Dư Hạng: ?

Để ý? Quan sát cái gì cơ?

Thương Thời Câu nói xong liền bỏ đi, Dư Hạng đứng ngẩn tò te suy nghĩ một lúc, cuối cùng cũng do dự đi gõ cửa.

Đối với lời mời ăn sáng của Dư Hạng, ban đầu Hạ Nhạc Lịch định từ chối.

Một người vốn không có thiện cảm với mình đột nhiên mời mọc, trong đầu Hạ Nhạc Lịch đã hiện lên kịch bản phim cung đấu, tên này không phải muốn làm cô bẽ mặt trước đám đông đấy chứ?

Chu Châu ngược lại từ biểu cảm của Dư Hạng nhìn ra chút gì đó, nói đỡ: [Tiểu Dư không phải người xấu đâu. Có lẽ cậu ấy thấy thái độ mình lúc nãy không tốt nên muốn xin lỗi thôi.]

... Được rồi.

Hạ Nhạc Lịch nhìn anh chàng ma, rồi lại nhìn chàng trai trẻ đang có chút lúng túng đối diện, cuối cùng cũng gật đầu.

Vốn dĩ là hai người chẳng liên quan gì đến nhau, trên đường đi cũng chẳng có chuyện gì để nói, vẫn là bắt đầu bằng câu hỏi kinh điển "Chị Hạ và anh Chu quen nhau thế nào".

Hạ Nhạc Lịch vừa định đem bài văn mẫu "Mùa đông năm ngoái tháng 12 tỉnh H vân vân và mây mây" hôm qua ra tua lại một lần, thì Chu Châu bên cạnh lên tiếng: [Đừng bắt đầu từ thời gian và địa điểm, hãy nói về sân trượt tuyết trước. Lần đầu tiên cô đi trượt tuyết có chút căng thẳng, kính bảo hộ đeo bị lệch...]

Hạ Nhạc Lịch hơi buồn bực, nhưng đương nhiên vẫn lặp lại y chang lời đại lão.

Bên cạnh, Chu Châu tranh thủ giải thích: [Sự khác biệt giữa hồi ức thật và học thuộc lòng rất rõ ràng. Người bình thường khi thực sự nhớ lại, nội dung thường rất vụn vặt, logic không quá liền mạch, có nhiều chi tiết không liên quan và sự tự điều chỉnh ngẫu hứng, trừ khi có mục đích đặc biệt, nếu không sẽ không nhắc đến thời gian chính xác.]

Không giống như kiểu hỏi một đáp một với Thương Thời Câu hôm qua, Dư Hạng dù là người mới thì cũng đã ở trong đội điều tra một thời gian, nếu Hạ Nhạc Lịch cứ trả lời như cái máy hôm qua, đảm bảo một giây là bị phát hiện có vấn đề ngay.

Chu Châu: [Cô thử tưởng tượng ra cảnh tượng theo lời tôi nói xem, đặt cảm xúc vào đó. Khi người ta "nhớ lại" chuyện cũ, chắc chắn phải có sự rung động nào đó, khi trò chuyện cũng sẽ thể hiện thiên hướng tình cảm này.]

Hạ Nhạc Lịch: [...]

Người anh em này thật sự không đi làm tội phạm chuyên nghiệp à?

Suốt dọc đường nói chuyện phiếm đều có Chu Châu làm quân sư nhắc vở, Hạ Nhạc Lịch quả thực chỉ là cái máy nói hộ vô cảm.

Đại lão đúng là đại lão, chẳng những trau chuốt lại thiên tình sử một lần nữa mà còn kéo được cả đống thiện cảm cho cô. Hạ Nhạc Lịch có thể cảm nhận rõ ràng giọng điệu của người bên cạnh từ đề phòng xa cách lúc đầu đã trở nên thân thiết hữu hảo, ngay cả xưng hô cũng từ "cô Hạ" xa cách chuyển thành "chị Hạ" thân mật. Thấy cô tò mò, cậu ấy còn đặc biệt chủ động giới thiệu về tình hình của Cục Giám sát.

Cậu em này cũng dễ dụ thật!

Bên này Dư Hạng cũng cảm thấy mình đã có định kiến từ trước.

Khác với những kẻ đến gây sự mấy ngày trước, nói chuyện với chị này rất có cảm giác như đang nói chuyện với anh Chu, khiến người ta vô thức buông bỏ sự đề phòng.

Nghĩ đến thái độ ban đầu của mình, Dư Hạng không nhịn được thầm muốn xin lỗi, kết quả vừa ngẩng đầu lên, liền thấy vẻ mặt đờ đẫn của Hạ Nhạc Lịch.

Thực tế là Hạ Nhạc Lịch đang mệt.

Vừa phải nói dối (phần này do Chu Châu làm thay), vừa phải nghiền ngẫm cảm xúc hiện trường, cô chưa bao giờ nói chuyện kiểu mệt não thế này.

Trong lòng Dư Hạng thót một cái, vô thức nhớ lại lời Thương Thời Câu vừa nói: "Sắc mặt trắng bệch như ma, trong phòng tắm mùi máu tươi còn chưa tan hết".

Chu Châu nhắc nhở: [Chú ý biểu cảm.]

Hạ Nhạc Lịch vội vàng thu lại vẻ mặt, nhưng lúc này rốt cuộc nên bày ra vẻ mặt thế nào, cô nhất thời cũng hơi ngơ ngác, trông cứ như đang mờ mịt nhìn Dư Hạng.

Biểu cảm của Dư Hạng càng thêm phức tạp, gần như là cẩn trọng hỏi: "Chị Hạ, chị muốn ăn gì không?"

Hạ Nhạc Lịch: "... Gì cũng được."

"Tùy", "Gì cũng được", "Cậu xem thế nào cũng được" quả thực là những câu trả lời khó chiều nhất trên thế giới, nhưng cậu em Dư Hạng lại không hề có chút dị nghị nào, lưu luyến bước đi, vẻ mặt đầy lo lắng sốt ruột.

Hạ Nhạc Lịch không kìm được đưa tay che mặt, lí nhí: "Xin lỗi."

Đại lão đã thao tác một hồi, kết quả cô chỉ một biểu cảm là phá hỏng hết.

Chu Châu vẫn an ủi: [Không sao đâu. Con người đâu thể lúc nào cũng diễn kịch, cô đã làm tốt lắm rồi.]

Hạ Nhạc Lịch: "..."

Giọng cô trở nên nghiêm túc: "Anh Chu, chắc anh từng được nhiều người theo đuổi lắm nhỉ?"

Người đàn ông (ma) này cũng tốt quá mức rồi!!

Có nhan sắc, có năng lực, lại còn tâm lý hết chỗ nói, đây là thần tiên phương nào vậy?!

Gian lận thật sự!

*

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc