Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Tôi Không Điên, Thật Đấy! Chương 2: Cậu Ấy Có Cảm Tình Với Cô Lắm Đấy

Cài Đặt

Chương 2: Cậu Ấy Có Cảm Tình Với Cô Lắm Đấy

Hạ Nhạc Lịch nhìn chằm chằm vào chiếc còng số tám đang lóe lên ánh bạc lạnh lẽo, cảm thấy đầu óc choáng váng từng cơn. Trí tưởng tượng của cô bắt đầu mất kiểm soát, tự vẽ ra cảnh tượng mình rơi nước mắt sau song sắt.

Bên tai vang lên lời giới thiệu ung dung đến muộn của anh chàng ma đẹp trai:

[Thương Thời Câu, đồng nghiệp... kiêm bạn thân của tôi.]

Hạ Nhạc Lịch không kìm được đưa mắt nhìn sang đối phương.

Đồng nghiệp? Chẳng lẽ anh chàng ma này lúc còn sống là cảnh sát?!

Nhắc mới nhớ, lúc nãy trong tủ quần áo quả thực có vài bộ đồ nhìn giống đồng phục, nhưng do dàn sơ mi trắng kia quá hút mắt nên cô hoàn toàn bỏ qua chi tiết đó.

Trong đầu Hạ Nhạc Lịch hàng tá suy nghĩ điên cuồng chạy qua, lại nghe thấy tiếng "cạch" khô khốc, cửa đã đóng lại.

Chàng trai tuấn tú mặc áo thun đen bước qua sảnh nhà, đi vào phòng khách. Đế giày cứng nện trên sàn nhà phát ra những tiếng vang trầm đục đầy áp lực.

[Thời Câu cậu ấy chỉ là... Haizzz... Thôi bỏ đi...] Mắt thấy nước mắt Hạ Nhạc Lịch sắp trào ra, Chu Châu đành tạm thời từ bỏ việc giải thích, [Cô cứ lặp lại y hệt lời tôi nói là được.]

Hạ Nhạc Lịch gật đầu lia lịa như gà mổ thóc.

"Gật đầu cái gì?" Thương Thời Câu nhướng mày khó hiểu, trầm giọng xuống đầy đe dọa, "Tôi muốn câu trả lời!"

Hạ Nhạc Lịch run bắn người, ngay sau đó liền bắt gặp ánh mắt trấn an của Chu Châu.

Giọng nói ôn nhu vang lên bên tai. Mới lúc trước Hạ Nhạc Lịch còn thầm mỉa mai trong lòng là đối phương "cao tay thật", nhưng lúc này không thể không thừa nhận anh ấy quả thực có một năng lực thần kỳ khiến người ta an tâm.

[Năm anh học lớp 3 tiểu học...]

Hạ Nhạc Lịch dưới ánh mắt khích lệ của đối phương cũng mở miệng nói theo, giọng run run: "Năm anh học lớp 3 tiểu học, trèo tường trốn học, leo lên rồi mới thấy tường cao quá không dám nhảy xuống, kết quả bị phơi trên đó đến mức say nắng..."

... Hả?

Hạ Nhạc Lịch không nhịn được liếc nhìn chàng trai mặc áo đen đối diện. Người sau hoàn toàn mất đi vẻ mặt lạnh lùng vô cảm ban nãy, cơ mặt anh ấy vặn vẹo chửi thầm một tiếng "Shit", sắc mặt khó coi như vừa phải nuốt trọn một con ruồi.

Bầu không khí đóng băng lạnh lẽo không biết đã tan biến từ lúc nào, chỉ còn lại dư âm của nhịp tim đập thình thịch như muốn nhảy khỏi lồng ngực.

Hạ Nhạc Lịch như hư thoát dựa nửa người vào ghế sofa, tay chân bủn rủn như vừa chạy xong 800 mét, trước mắt tối sầm từng đợt. Chẳng cần soi gương cô cũng biết sắc mặt mình lúc này khó coi đến nhường nào.

Điểm tốt là, tình huống nguy cấp tạm thời đã được giải quyết...?

Như đọc được suy nghĩ của cô, vẻ mặt Chu Châu bỗng trở nên nghiêm trọng, lắc đầu với cô.

Hạ Nhạc Lịch ngơ ngác.

[Phải nói là ngược lại, bây giờ cậu ấy càng nghi ngờ hơn.] Chu Châu thở dài giải thích, [Tôi và Thời Câu quá thân nhau.]

Hạ Nhạc Lịch: Nghĩ cũng phải, rốt cuộc thì loại "chiến tích bất hảo" hồi tiểu học thế này đâu phải ai cũng biết được.

Chu Châu áy náy: [E là cô phải đóng giả làm "bạn gái" tôi một thời gian thật rồi.]

Hạ Nhạc Lịch cảm thấy anh chàng ma này thật sự quá tốt bụng, chuyện này ngay từ đầu rõ ràng là do cô gây ra mà.

Cô vốn định lắc đầu tỏ ý "không sao đâu", nhưng qua lời nhắc nhở của Chu Châu, cô cũng cảm nhận được ánh mắt đánh giá như có như không của người đối diện đang quét tới, lập tức cứng đờ người tại chỗ, không dám cử động lung tung.

[Cúi đầu xuống.] Hạ Nhạc Lịch ngoan ngoãn làm theo lời Chu Châu, lại nghe anh ấy giải thích: [Thời Câu thuộc Tổ Hành động, rất nhạy cảm với ánh mắt. Nếu cô cứ nhìn về phía tôi, cậu ấy sẽ phát hiện ra. Còn nếu để cô nhìn cậu ấy... Cô chắc cũng không giỏi nói dối khi nhìn thẳng vào mắt người khác đâu nhỉ?]

Hạ Nhạc Lịch thầm nghĩ: "Tổ Hành động" là cái thứ gì vậy? Lại còn cái gì mà "không giỏi nói dối khi nhìn vào mắt người khác", anh trai à, anh không thấy thái độ nói dối thành thần này của anh mới là đáng ngờ nhất sao?

Hạ Nhạc Lịch nghẹn một bụng lời muốn nói, nhưng lúc này cũng chỉ có thể nén xuống cổ họng, tiếp tục nghe theo chỉ thị của Chu Châu: [Hồ sơ nằm trong ngăn tủ bên dưới tivi, cậu ấy chắc đến để lấy cái này, cô đưa đồ cho cậu ấy là được.]

Hạ Nhạc Lịch cứng đờ.

Phải đi từ ghế sofa đến kệ tivi dưới cái nhìn chằm chằm đầy vẻ không thiện cảm của người đàn ông áo đen kia... Chân cô bắt đầu nhũn ra.

Chu Châu bất lực: [Thả lỏng chút đi, không sao đâu. Thời Câu có cảm tình với cô lắm đấy.]

Hạ Nhạc Lịch: "..."

Xin lỗi nhé, cô chẳng thấy cái sự "cảm tình" ấy nó nằm ở chỗ nào cả.

Chu Châu: [Thật đấy.]

Với cái tính cách "động thủ không động khẩu" của Thương Thời Câu, đổi lại là người khác thì đã sớm bị ấn đầu giải về đồn rồi, làm gì có thời gian rảnh rỗi mà vừa hỏi han vừa cố ý dọa dẫm như thế.

Đúng vậy, là cố ý dọa người.

Chu Châu thật sự rất khó tìm một định nghĩa nào thích hợp hơn cho hành vi vừa rồi của Thương Thời Câu.

Người anh em à, cậu cứ như vậy thì làm sao mà tán được gái...

Chu Châu bất lực thở dài, rốt cuộc bay đến chắn giữa Hạ Nhạc Lịch và Thương Thời Câu. Anh ấy khẽ chạm vào mu bàn tay Hạ Nhạc Lịch, ôn tồn nói: [Tôi đưa cô qua đó.]

Hạ Nhạc Lịch mếu máo muốn khóc.

Xin lỗi cô sai rồi, anh chàng ma đúng là người tốt!

Hạ Nhạc Lịch lẽo đẽo theo sau Chu Châu đến bên cạnh kệ tivi, kéo ngăn kéo ra liền biết người mặc áo đen kia muốn tìm cái gì.

Đây hẳn là nơi cất giữ hồ sơ tài liệu, tờ đầu tiên trong ngăn kéo chính là sổ hộ khẩu. Liên hệ với câu nói "quy trình chứng tử" chưa xong mà Chu Châu nói trước đó, rất dễ dàng đoán ra được. Nhưng chuyện này không phải nên do người nhà làm sao? Tại sao lại là bạn bè?

Hạ Nhạc Lịch nhìn trên trang hộ khẩu chỉ có một cái tên duy nhất, trong lòng không khỏi nảy sinh một dự cảm không lành.

Bên cạnh đột nhiên có một bàn tay vươn tới, lấy hết toàn bộ giấy tờ mà Hạ Nhạc Lịch vừa cầm ra.

Đối phương lật xem qua loa, rất nhanh đã tìm đủ tài liệu mình cần.

Sau khi tìm xong đồ, Thương Thời Câu chau mày ngẩng đầu nhìn Hạ Nhạc Lịch.

Thật lòng mà nói, anh ấy vẫn không tin lắm.

Với mức độ thân thiết giữa anh ấy và Chu Châu, chuyện đối phương có bạn gái hay không, anh ấy chắc chắn phải biết rõ.

Anh ấy vốn tưởng đây là một tên trộm vào nhà, nhưng dù là lời nói vừa rồi của cô, hay mức độ quen thuộc với đồ đạc trong phòng, mọi chuyện dường như không đơn giản như vậy.

Lại nhìn bộ quần áo trông quen mắt đến lạ trên người cô gái, lông mày Thương Thời Câu nhíu lại càng chặt hơn… Chẳng lẽ đột nhập vào nhà chỉ để trộm mấy bộ quần áo?

Hạ Nhạc Lịch bị ánh mắt dò xét này làm cho phát hoảng, may mà chàng ma đẹp trai vẫn đứng ngay bên cạnh, mang lại không ít cảm giác an toàn.

Cô ghi nhớ lời dặn của Chu Châu, cúi đầu nhìn xuống, tầm mắt vừa hay rơi vào tập tài liệu mà Thương Thời Câu xem xong đặt ở một bên. Góc trên bên phải là tấm ảnh thẻ nền trắng, bộ đồng phục màu xanh đen lộ ra đến vai. Chàng trai trong ảnh cong cong đôi mắt đào hoa, nụ cười rạng rỡ nhìn vào ống kính, trông ngây ngô hơn bây giờ nhiều, mang đậm vẻ hăng hái phóng khoáng của một thiếu niên.

Lúc này Hạ Nhạc Lịch mới thực sự có cảm giác chân thực rằng đối phương đã chết.

Cô thất thần nhìn sang dòng chữ in trên giấy ghi chép về người đã khuất: [Nhân viên điều tra cấp 3 - Cục Giám sát Dị năng giả...]

Hạ Nhạc Lịch vốn còn định đọc tiếp, lại nghe người bên cạnh hỏi một câu: "Hai người quen nhau từ bao giờ?"

[Mùa đông năm ngoái.]

Hạ Nhạc Lịch còn chưa kịp hoàn hồn, nghe thấy âm thanh liền theo bản năng lặp lại: "Mùa đông năm ngoái."

Thương Thời Câu im lặng.

Bên cạnh, Chu Châu tranh thủ giải thích với Hạ Nhạc Lịch: [Mùa đông năm ngoái tôi theo một vụ án đến tỉnh H công tác, mấy ngày đó ở bên đấy tuyết rơi, bão tuyết khiến chuyến bay bị hủy nên tôi tiện thể nghỉ phép ở đó vài ngày... Tuyết đọng rất dày, giẫm lên mềm xốp, mọi thứ đều bị tầng tuyết vùi lấp, cả thế giới chỉ một màu trắng xóa. Có thời gian cô có thể đi xem thử.]

Giọng kể của Chu Châu rất truyền cảm. Hạ Nhạc Lịch rất ít khi chụp ảnh phong cảnh đơn thuần, nhưng trong khoảnh khắc đó, trong đầu cô vẫn hiện lên vài chủ đề về cảnh tuyết. Có điều nếu chụp cảnh tuyết thì phải chú ý độ phơi sáng...

Đang suy nghĩ miên man, bên kia Thương Thời Câu lại hỏi tiếp: "Tháng mấy?"

[Tháng 12.]

Chu Châu ở bên cạnh làm quân sư nhắc vở, Hạ Nhạc Lịch trả lời theo như cái máy.

Thương Thời Câu hỏi tiếp vài câu nữa, có "chính chủ" mớm lời, Hạ Nhạc Lịch trả lời trôi chảy vô cùng.

Cô vừa trả lời vừa thầm cảm thán anh chàng ma này chém gió thành thần, chỉ trong vài phút ngắn ngủi mà bịa ra được cả một thiên tình sử hoàn mỹ. Đừng nói Thương Thời Câu, ngay cả Hạ Nhạc Lịch cũng bắt đầu hoang mang, không biết có phải mình thực sự đã hẹn hò với một người bạn trai "gần ít xa nhiều" vì công việc trong nửa năm qua hay không.

Sắc mặt Thương Thời Câu cũng từ cảnh giác hoài nghi ban đầu chuyển sang bán tín bán nghi.

Nhìn xấp tài liệu trong tay, anh ấy lập tức mất hứng thú tra hỏi. Người cũng đã đi rồi, hỏi lại những chuyện này cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa.

Nhưng nếu đối phương thật sự muốn lợi dụng thân phận này để làm gì đó...

Ánh mắt Thương Thời Câu lạnh đi trong thoáng chốc.

Thì đừng trách anh ấy không khách sáo!

Anh ấy hơi dịu vẻ mặt, đặt xấp tài liệu trong tay sang một bên, thuận miệng nói: "... Tôi đi nhờ nhà vệ sinh chút."

Do trả lời nhiều thành quen, Hạ Nhạc Lịch theo quán tính gật đầu. Đợi đến khi nhìn thấy bóng dáng đen sì trước mắt xoay người lại, cô mới phản ứng được có gì đó sai sai: "Khoan đã!"

Thương Thời Câu nghiêng người quay đầu lại.

Ở góc độ này có thể nhìn rõ đường xương hàm sắc sảo và sống mũi thẳng tắp, kết hợp với cặp lông mày kiếm rậm rạp tạo nên một góc nghiêng đầy lăng liệt.

Nhưng lúc này Hạ Nhạc Lịch chẳng còn tâm trí đâu mà ngắm chàng trai tuấn tú, đến cả hứng thú chụp ảnh cũng không có. Cô ấp úng, nhanh trí bịa chuyện: "Tôi... tôi vừa đi xong chưa xả nước!"

Thau nước máu cùng đống quần áo của cô vẫn còn đang ngâm trong đó mà!

Tuy không biết cái "Cục Giám sát Dị năng giả" này là cái gì, nhưng nhìn mức độ thành thục khi rút còng tay của đối phương thì biết chắc chắn là người của chính quyền rồi.

Thương Thời Câu thờ ơ "À" một tiếng, nói: "Để tôi xả cho", rồi xoay người định đi tiếp.

"Không được!!!"

Hạ Nhạc Lịch hét lên, vội vàng chạy lên vài bước chặn lại. Nhưng cô đã đánh giá quá cao tình trạng sức khỏe của mình, mới chạy được hai bước đã suýt chút nữa cắm đầu xuống đất.

Thương Thời Câu cau mày lùi lại một bước, định đưa tay ra đỡ thì Hạ Nhạc Lịch đã tự mình chống tay lên bàn quầy bar đứng vững. Theo bản năng, cô nhìn sang bên cạnh như thể ở đó có ai đó.

Thương Thời Câu lập tức cảm thấy kỳ quái.

Hơn nữa, cô "bạn gái" này của Chu Châu sức khỏe có phải là quá kém rồi không?

Hạ Nhạc Lịch được Chu Châu đỡ dựa vào quầy bar, chống tay lên mặt bàn thở hổn hển, khuôn mặt trắng bệch nhìn chằm chằm Thương Thời Câu, ngữ khí kiên quyết: "Tôi tự xả!"

Bên cạnh, Chu Châu ôm trán: ... Lộ liễu quá rồi!

"Xấu hổ" và "căng thẳng" là hai thái cực khác nhau hoàn toàn. Thương Thời Câu tuy không ở Đội Điều tra nhưng cậu ấy đâu có mù.

Quả nhiên, Thương Thời Câu hơi nhíu mày, nhưng rất nhanh liền giãn ra.

Anh ấy nghiêng người nhường đường, ra hiệu cho Hạ Nhạc Lịch đi qua.

Chu Châu hơi ngạc nhiên, lại một lần nữa cảm thán: [Thời Câu thật sự có cảm tình với cô đấy.]

Hiếm khi thấy cậu ấy kiên nhẫn như vậy.

Hình mẫu lý tưởng sao?

Hạ Nhạc Lịch: ... Cảm ơn, cô một chút cũng không cảm nhận được.

Hạ Nhạc Lịch hoa mắt chóng mặt lao vào nhà vệ sinh, nhét quần áo vào máy giặt rồi đậy nắp lại, đổ thau nước máu vào bồn cầu rồi ấn nút xả. Xong xuôi một loạt động tác, cô cảm thấy mình sắp thăng thiên đến nơi: Cái thế giới này chẳng thân thiện với người xuyên không chút nào cả!

Ngoài cửa, vẻ mặt Thương Thời Câu đanh lại trong tích tắc.

Khoảnh khắc cánh cửa vừa mở ra, anh ấy đã ngửi thấy mùi hơi nước ẩm ướt và... mùi máu tanh nồng.

*

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc