Khương Chi đứng bên cạnh, trợn mắt há hốc miệng nhìn, cho dù vừa trải qua nỗi đau mất con, cũng không thể như chó điên cắn lung tung được.
Phan Hồng Phương tức đến run người, bà ta đang nguyền rủa con trai bà, bà chỉ muốn lao tới xé nát miệng Lý Diễm Hương ra, cuối cùng người bên cạnh vừa kéo vừa khuyên, lúc này mới nén giận không phát tác, mặt tối sầm dắt Khương Chi và Hiểu Dũng đi thẳng không quay đầu lại.
Mí mắt của Khương Chi đã sớm không chịu nổi bắt đầu đấu tranh, một đêm náo loạn, thể xác và tinh thần mệt mỏi, vừa đặt lưng xuống gối đã chìm vào giấc ngủ.
Không biết ngủ bao lâu, Khương Chi bị tiếng pháo nổ đùng đoàng đánh thức, dụi dụi mắt ngồi dậy, vừa xỏ dép lê đi đến cửa, tiếng pháo nổ biến mất, tiếp theo là tiếng chiêng trống vang lên.
Sắc trời âm u, bầu trời đầy những đám mây màu xám xịt, không một chút gió, cây trên núi đứng im bất động, âm u tràn ngập tử khí, cả cái thôn như bị bao phủ bởi một lớp bóng tối.
Hiểu Dũng từ ngoài về, ống quần xắn đến đầu gối, chân dính một ít bùn, tay cậu cầm một cái giỏ trúc, nhìn thấy Khương Chi thì cười toe toét, vui vẻ chạy đến bên cạnh Khương Chi, cho cô xem đồ trong giỏ trúc.
"Hì hì, hôm nay em may mắn thật." Hiểu Dũng nói: "Chị xem, em bắt được mấy con ếch, chị thích ăn nhất nè."
Khương Chi nghe xong giật mình, không thèm nhìn đã đẩy giỏ trúc về, lắc đầu nguầy nguậy: "Bây giờ chị không thích ăn ếch nữa."
"Chị, khẩu vị của chị thay đổi nhiều thật đó."
Khương Chi thầm nghĩ: [Đâu chỉ là khẩu vị, người cũng thay đổi rồi.]
Cô ho một tiếng, chuyển chủ đề: "Chị muốn đi thắp cho anh hai một nén nhang, em đi cùng chị nhé."
Hiểu Dũng gật đầu: "Được, em đi rửa tay, cất đồ xong rồi đi."
Đến ngoài sân nhà bác cả, Khương Chi bị cảnh tượng trước mắt làm cho kinh ngạc.
Đang là giờ cơm trưa, người trong sân đã đông đến không ngồi nổi, ngồi tràn ra đường.
Khương Chi chép miệng: "Mời hết họ hàng thân thích mười dặm tám thôn đến rồi à?"
Hai người khó khăn lắm mới chen được đến cửa nhà chính, lại do dự.
Trong nhà chính, hai chiếc quan tài đen nhánh đặt cạnh nhau, cảnh tượng kỳ quái âm u, khiến người ta rùng mình.
Lần đầu tiên cô thấy cảnh tượng "hùng vĩ" như vậy, dù sao tình huống một nhà cùng lúc chết hai người, trong thời đại hòa bình này cũng hiếm gặp.
Trong lòng Khương Chi nảy sinh chút e dè, hít một hơi thật sâu, nhấc chân bước vào trong.
Cảnh tượng trong nhà mang đến cho Khương Chi mức độ kinh ngạc không hề thua kém bên ngoài...
Hai bên tường đã được bày đầy vòng hoa, trên đất toàn là "kim nguyên bảo" dán bằng giấy bạc vàng, đi vào còn thấy cả "biệt thự", "siêu xe", "kim đồng ngọc nữ", "giày da" bằng giấy... Chen chúc đầy trên đất.
Hiểu Dũng nghiêng đầu, nhỏ giọng giới thiệu những thứ này với Khương Chi: "Thím hai nói lúc còn sống anh Vĩnh Khang không được sung sướng, nên phải đốt mấy cái biệt thự, siêu xe gì đó cho anh ấy xuống dưới hưởng phúc, còn nói anh ấy sức khỏe không tốt, phải đốt thêm mấy người hầu để hầu hạ anh ấy."
"Còn nữa." Hiểu Dũng lén lút chỉ về phía trước: "Thím hai nói anh Vĩnh Khang chưa lấy vợ, lo anh ấy ở dưới một mình cô đơn, nên muốn đốt một cô dâu cho anh ấy..."
Khương Chi thuận theo hướng cậu chỉ rồi nhìn sang, một hình nhân cô dâu bằng giấy mặc sườn xám đỏ tươi, môi đỏ mặt trắng, vô cùng đáng sợ "cười" nhìn cô.
Khương Chi rùng mình một cái.
"Hu hu hu..."
Điều khiến Khương Chi kinh ngạc nhất là, họ còn mời cả người đến khóc tang, chỉ thấy bên cạnh di ảnh có hai người đàn ông mặc đồ tang quỳ trên đất gào khóc.
"Thím hai đâu?" Không thấy Lý Diễm Hương, Khương Chi có chút ngạc nhiên, bà ta quan tâm con trai mình như vậy không lý nào lại không xuất hiện.
"Không biết thì nó có thể học ở dưới đó!" Lý Diễm Hương gào lên: "Tiền này ông cũng tiết kiệm, ông có phải người không hả?"
"Tùy bà." Chu Kiến Phúc bỏ lại câu này rồi quay người đi.
Khương Chi nheo mắt, nghiền ngẫm nhìn theo bóng lưng rời đi của Chu Kiến Phúc.
Hiểu Dũng sợ Lý Diễm Hương, cậu lén lút kéo tay áo Khương Chi, giục: "Chị ơi, mau thắp hương xong rồi đi thôi."
Hai ngày liên tiếp ở cùng một chỗ thắp hương cho người ta, trong lòng Khương Chi nói không nên lời cảm giác này là gì, dù sao cũng thấy hơi sợ.
Thắp hương xong, vừa quay người đã gặp thím cả, sắc mặt bà ta không vui, liếc xéo Lý Diễm Hương.
Lý Diễm Hương làm lớn chuyện này, khiến thím cả mất mặt, bà ta cảm thấy mình bị so sánh, vô hình trung thấp hơn người ta một bậc.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)
