Họ len lỏi giữa đám đông ồn ào, theo tiếng nhạc ngày càng lớn, cuối cùng cũng tìm thấy nhà ma.
Ngoài nhà ma, tiếng nhạc ồn ào đinh tai nhức óc, hai quầy bán vé xếp thành hàng dài, số lượng người ước tính gần một trăm, tất cả đều lộ vẻ mong chờ và phấn khích.
"Cái gì?" Đào Oánh Oánh không vui, cầm khăn giấy nhẹ nhàng lau mồ hôi nóng trên trán: "Có nhầm không, lâu thế cơ à? Chân tớ đứng thế sẽ mỏi nhừ mất."
"Đúng vậy, thời tiết nóng thế này, đến lúc đó lớp trang điểm cũng trôi hết." Tào Lâm trông cũng không muốn đợi lâu như vậy.
"Đã đến rồi thì đợi một chút cũng không sao mà." Bành Tử Bình không quan tâm nói.
"Nếu muốn đợi thì tự cậu đợi một mình đi!" Đào Oánh Oánh không vui hất tay Trần Lợi đang đặt trên vai cô, giọng điệu kiên quyết: "Tớ sẽ không đợi đâu."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)