Sau khi biết Ninh Sơ có thể cứu mình, Lưu Chí Cương cảm thấy vô cùng hối hận về những gì mình từng làm.
Sợ rằng nếu cô ghi thù, không chịu trừ tà cho, mạng của hắn xem như xong. Thế là hắn chẳng khác nào cung phụng cô như bà tổ, chỉ mong cô đừng chấp nhặt.
Không ngờ trong lúc quan trọng thế này lại có đứa không biết điều nhảy ra gây sự!
Muốn hại hắn chết sớm chắc?
Lưu Chí Cương lập tức nổi giận, quát to:
“Cậu ăn nói bậy bạ gì thế hả?! Ninh đại… à không, Ninh Sơ là một diễn viên ưu tú trong lòng tôi, sao tôi có thể làm ra chuyện hèn hạ như vậy được!”
Tiểu minh tinh bị mắng đến ngơ ra một lúc lâu mới phản ứng được:
“Nhưng... chẳng phải lúc trước chính anh nói…”
Lưu Chí Cương vội vàng chữa cháy:
“Đó... đó chỉ là mấy lời đùa giỡn thôi!”
Nói xong, hắn lập tức xoay sang nịnh nọt Ninh Sơ:
“Thật ra tôi là fan của cô từ lâu rồi! Mỗi vai diễn của cô tôi đều xem, lần nào xuất hiện cũng khiến tôi rung động, tôi thật lòng rất kính trọng, ngưỡng mộ và yêu quý cô!”
Ninh Sơ biết rõ hắn nói toàn lời nhảm, chẳng buồn đáp lại màn nịnh hót lố bịch kia, chỉ lạnh nhạt bảo:
“Đi lấy xe đi.”
“Dạ dạ dạ, tôi đi ngay!”
Lưu Chí Cương lập tức làm theo, chẳng mấy chốc đã lái xe tới. Hai người lên xe rời khỏi phim trường.
Chỉ còn lại một đám người vừa háo hức hóng chuyện giờ thì tròn mắt nhìn nhau.
Mọi người nhìn nhau đầy kinh ngạc, đồng loạt nghĩ một điều:
Ninh Sơ rốt cuộc đã làm gì mà khiến Lưu Chí Cương trở thành “chó cưng” ngoan ngoãn như vậy?!
Một tiếng sau, họ đến nhà Lưu Chí Cương.
Cả hai xuống xe.
Đó là một căn biệt thự nhỏ, hai tầng, diện tích không lớn nhưng bài trí rất sang trọng và tinh tế.
Trước cửa còn có một mảnh sân vườn khá rộng, nhưng không trồng hoa gì, chỉ có đám cỏ đen sì nằm rạp xuống mặt đất như bị bệnh.
Vừa bước chân vào vườn, chân mày Ninh Sơ đã nhíu lại.
Cô hỏi:
“Cỏ trong sân nhà anh từ bao giờ bắt đầu chuyển màu đen?”
Chỉ vừa đến gần biệt thự thôi mà Lưu Chí Cương đã cảm thấy toàn thân căng thẳng, mồ hôi đầm đìa.
Hắn lau trán, thành thật trả lời:
“Không rõ nữa, tôi bình thường không để ý mấy thứ đó. Hình như trước đây còn xanh thì phải…”
Ninh Sơ gật đầu, ra hiệu cho hắn mở cửa.
Lưu Chí Cương run rẩy lấy chìa khóa, vừa mở vừa nói:
“Gần đây, hễ tôi về nhà là lại thấy cô ta đứng ở đầu cầu thang dọa tôi, đèn cũng không bật được, đáng sợ lắm…”
Vừa nói, cửa vừa mở ra, hắn đưa tay run rẩy chỉ lên đầu cầu thang, một tay còn che mắt.
Ninh Sơ liếc nhìn, trong bóng tối chẳng có gì cả.
Cô bước thẳng vào nhà, lần tìm công tắc, bật đèn.
“Anh mở mắt ra đi, chẳng có ai ở đó cả.”
Lưu Chí Cương nửa tin nửa ngờ mở mắt, nhìn quanh thấy đèn sáng rực, quả thật chẳng có bóng người nào, hắn thở phào nhẹ nhõm:
“Đại sư đúng là lợi hại, chắc cô ta sợ gặp cô nên không dám xuất hiện!”
Ninh Sơ không nói gì, chỉ bảo hắn dẫn mình tới phòng có quả cầu thêu.
Có đèn sáng, lại có Ninh Sơ đi cùng, tinh thần Lưu Chí Cương có vẻ ổn định hơn hẳn.
Vừa dẫn đường vừa kể:
“Không chỉ đứng ở đầu cầu thang, cô ta còn hay đứng bên cạnh giường khi tôi ngủ. Nửa đêm tỉnh dậy nhìn thấy suýt chết vì sợ.”
Nhưng…
Trên bàn ngoại trừ vài món đồ lặt vặt, chẳng thấy bóng dáng quả cầu thêu đâu cả.
Mắt Lưu Chí Cương trợn trừng:
“Sao… sao lại không thấy nữa?!”
Ninh Sơ bước vào, đi một vòng quanh phòng ngủ, sắc mặt nghiêm túc:
“Lưu Chí Cương, biệt thự của anh rất bình thường, cũng sạch sẽ. Dựa trên những gì anh kể, tôi nghi ngờ một cách nghiêm túc rằng…”
“…anh đang mắc chứng hoang tưởng bị hại nghiêm trọng.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
