Lưu Chí Cương tuy có chống lưng, nhưng trong giới giải trí, ai leo được lên vị trí cao mà chẳng có quan hệ?
Người hắn dám tùy tiện giở trò đều là mấy tiểu minh tinh hạng ba hạng tư không có tiếng tăm gì.
Trước khi bị “phốt”, danh tiếng của Ninh Sơ dù không tốt nhưng ít ra cũng là tiểu hoa tuyến một, đương nhiên không phải hạng người hắn có thể động tới.
Sau khi cô bị “toang”, quản lý của cô chủ động liên hệ với hắn. Trong lòng hắn vui sướng đến phát cuồng, còn không đợi nổi mà truyền khắp cả đoàn phim tin rằng mình đã “qua lại” với Ninh Sơ.
Tối qua hầu như ai cũng biết chuyện hắn và Ninh Sơ “lên giường”.
Đến hôm nay, hắn đầu quấn băng trở lại, ai cũng biết – hắn bị Ninh Sơ đánh!
Đây đúng là nỗi nhục lớn nhất trong “sự nghiệp quy tắc ngầm” của hắn!
Với tính cách của Lưu Chí Cương, không hành cho Ninh Sơ sống dở chết dở thì không cam tâm.
Khi hắn nói ra những lời đó, trong đáy mắt đầy vẻ hiểm độc!
Mọi người biết hắn sĩ diện, lập tức nhao nhao hùa theo nịnh nọt:
“Đạo diễn Lưu lợi hại thế ai chẳng biết, chắc cô ta sợ quá nên trốn biệt rồi!”
Những lời đó khiến Lưu Chí Cương cực kỳ hài lòng, hắn hếch mặt lên:
“Chỉ cần cô ta còn muốn lăn lộn trong giới này, cho dù có chạy đến đâu, cũng phải ngoan ngoãn quay về!”
“Chuẩn luôn! Đạo diễn Lưu nói một là một, ai dám không nghe.”
“Chờ vài hôm nữa, kiểu gì cô ta cũng phải tự vác mặt tới.”
“Không biết đạo diễn tính xử cô ta sao đây. Với vết thương to như vậy, chắc chắn không thể bỏ qua được.”
Lưu Chí Cương cười ha hả:
“Tất nhiên! Tôi vốn chẳng định tha cho cô ta. Trừ khi cô ta quỳ xuống, như chó vậy, liếm giày tôi thì may ra!”
Ngay lúc Lưu Chí Cương đang khoái chí tột độ, Ninh Sơ đã đến phim trường và thấy ngay cảnh hắn đang vênh váo cùng một đám tiểu minh tinh.
Có vẻ vì đang mải tưởng tượng cảnh tượng “vinh quang” quá nên chẳng ai nhận ra cô đã đến.
Ninh Sơ gõ gõ vào chiếc bàn bên cạnh, lên tiếng nhắc nhở:
“Đạo diễn Lưu, chạy gì mà chạy, tôi đang đứng ngay đây mà.”
Mọi người nghe thấy giọng nói thì quay đầu nhìn lại, lập tức giật nảy mình.
Không biết Ninh Sơ đến từ bao giờ, mà hôm nay – cô lại không trang điểm!
Trước kia, cô luôn chưng diện lộng lẫy, trang điểm đậm từ đầu đến chân như con công xòe đuôi, mỗi lần xuất hiện là một lần lóa mắt.
Nhưng hôm nay, Ninh Sơ lại để mặt mộc hoàn toàn, mái tóc đen suôn mượt buộc gọn thành đuôi ngựa.
Cô mặc chiếc hoodie rộng và quần jean đơn giản là đồ do khách sạn chuẩn bị.
Cả người toát lên vẻ trẻ trung, năng động, và quan trọng nhất là một phong thái điềm tĩnh, tự tin, thứ mà trước giờ họ chưa từng thấy ở cô.
Thoạt nhìn khiến người ta suýt tưởng có ai đó giả mạo, nhưng nhìn kỹ lại, khuôn mặt kiều diễm ấy, không lẫn vào đâu được chính là Ninh Sơ.
Không ngờ dù không son phấn, Ninh Sơ vẫn rạng ngời đến thế khác hẳn với kiểu lòe loẹt thường ngày, là một loại khí chất thu hút hoàn toàn khác biệt.
Sau khi lên tiếng, thấy mọi người đều ngơ ngác nhìn mình, cô lại gõ bàn một cái nữa.
“Đạo diễn Lưu, không phải anh bảo tôi tám giờ đến tìm anh sao? Có chuyện gì thế?”
Giọng điệu cô nhàn nhạt, như thể chẳng coi đạo diễn Lưu ra gì.
Tch, vẫn y chang cái kiểu kiêu ngạo trước kia, vẫn là Ninh Sơ!
Mọi người hồi thần.
Lưu Chí Cương thì nổi đóa:
“Tôi bảo cô đến trước tám giờ, chứ không phải đúng tám giờ! Cô còn dám nói chuyện kiểu đó với tôi, cô chán sống rồi à?!”
Đám đông đưa mắt nhìn Ninh Sơ, ánh mắt toàn là vẻ hả hê, ai nấy đều chuẩn bị sẵn tinh thần để xem trò hay!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

