“Ninh Sơ, đạo diễn Lưu đang đợi trong phòng rồi đấy. Tính khí của ông ta cô biết rõ mà. Hôm nay nếu không vào, hậu quả thế nào chị tự hiểu!”
Ninh Sơ đã bị vùi dưới chân núi tuyết gần trăm năm, đây là lần đầu tiên cô nghe thấy tiếng người trở lại.
Nhưng mà trong lời nói kia nhắc tới gì đó như “đạo diễn Lưu” với “giới giải trí”, cô chẳng hiểu gì cả.
Cô hé mở đôi mắt mệt mỏi, nhìn về phía phát ra giọng nói.
Vừa nhìn, cô liền giật nảy mình.
Đây đâu còn là vùng tuyết trắng xóa dưới chân núi, mà là một căn phòng nhỏ tối tăm với ánh đèn lờ mờ.
Cô đang nằm co quắp trong góc phòng, trước mặt là một người đàn ông trông hung hãn dữ tợn, tầm khoảng ba mươi tuổi.
Người đàn ông thấy cô cứ nhìn chằm chằm mình thì tưởng cô đang tỏ thái độ, liền hừ lạnh một tiếng, cười khẩy:
Hừm, Ninh Sơ cô dù bị vùi dưới núi tuyết khi mới chỉ hơn mười tuổi, nhưng đã qua gần trăm năm, dù không già đi cũng coi như bà lão sống lâu trăm tuổi rồi.
Sao có thể để một thằng nhóc miệng còn hôi sữa mắng mình như vậy chứ.
“Chú em, lúc ra khỏi nhà, người lớn không dạy cậu điều căn bản nhất là lễ phép à?”
Cô chống tay xuống đất, định đứng dậy dạy cho hắn một bài học.
Ai ngờ, chống một lần, rồi hai lần, cô vẫn không đứng dậy được.
!!!
Toàn thân vô lực, cô không thể điều khiển được cơ thể của mình nữa.
Ninh Sơ kinh ngạc trợn mắt: “Chuyện… chuyện gì thế này? Sao tôi lại không đứng dậy được?!”
“Hừ, còn giả điên giả dại nữa à.”
Người đàn ông cười khẩy: “Cô đã bị chuốc thuốc rồi, đêm nay đừng mơ mà chạy được. Ngoan ngoãn nghe lời tôi, vào đó đi!”
Vừa nói, hắn vừa thô bạo kéo cô dậy, lôi ra khỏi phòng bao, đưa vào thang máy.
Hắn lôi cô đến trước một căn phòng khách sạn.
Gõ cửa.
Một người đàn ông hói đầu, bụng phệ, trạc bốn mươi tuổi ra mở. Ánh mắt dơ bẩn quét từ trên xuống dưới người cô một lượt.
Ông ta cười đầy dâm tà: “Được đấy, đưa vào đi.”
Chẳng bao lâu sau, Ninh Sơ bị hai người đàn ông ném lên chiếc giường lớn trong phòng khách sạn.
Tên đàn ông trẻ vừa rồi mắng cô như tát nước, giờ lại cúi đầu khúm núm, nịnh nọt gã hói đầu một hồi rồi rời khỏi phòng.
Bên trong chỉ còn lại hai người – Ninh Sơ và gã đàn ông hói đầu.
Gã hói đứng bên giường, nở nụ cười thô tục: “Tiểu Sơ Sơ à, chỉ cần đêm nay em hầu hạ anh thật tốt, anh đảm bảo vai nữ phụ thứ năm là của em!”
Ninh Sơ nằm nghiêng bên giường, dường như đã hôn mê, hoàn toàn bất động.
Gã hói cũng chẳng để tâm, nóng lòng muốn nhào tới chiếm đoạt hương thơm, vừa lao lên giường thì đột nhiên thấy một trận đau nhói ở đầu.
Chưa kịp phản ứng, Ninh Sơ – người vừa “bất tỉnh” – ngẩng đầu, đôi mắt vô tội nhìn hắn, giơ giơ cái gạt tàn trong tay.
“Xin lỗi nhé, hình như tay trượt mất rồi.”
“Cô… cô dám…”
Còn chưa nói xong, mắt gã trắng dã, ngất lịm tại chỗ.
Cú đánh khi nãy gần như đã dồn hết sức lực cuối cùng của Ninh Sơ. Thấy gã ngất đi, cô cũng đổ sụp xuống, cái gạt tàn rơi lăn xuống sàn.
Cô nhắm mắt lại, hít sâu mấy hơi, đợi đến khi cảm giác đỡ hơn chút, mới gắng gượng đứng dậy, lảo đảo bước ra khỏi phòng.
Vừa đi được mấy bước, cô đã không trụ nổi nữa, ngã xuống ngay trước hành lang.
“Thưa anh, phía trước có một cô gái bị ngất rồi!”
Trước khi hoàn toàn chìm vào hôn mê, Ninh Sơ còn nghe được một câu như vậy.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

