Lúc này, trong phòng khách nhà họ Diệp quả thực vô cùng náo nhiệt.
Chuyện này thì có liên quan gì đến việc ông có tình cảm với bà ta chứ? Việc ông làm việc thiện hóa ra lại là sai lầm sao?
Thế nhưng, Ngô tỷ khi nghe những lời này lại bày ra vẻ mặt "không nghe, không nghe, dù sao tôi cũng biết thừa là ông thích tôi". Bà ta đáp: "Tôi biết, ông vì e ngại Nguyễn Nhàn Nguyệt nên mới không dám thừa nhận là thích tôi. Thế nhưng... người phụ nữ này có điểm nào xứng đáng với ông chứ?"
Bà ta trợn mắt lườm Nguyễn Nhàn Nguyệt, buông lời cay nghiệt: "Cả ngày bà ta chỉ biết quẩn quanh bên cây đàn dương cầm, chẳng hề quan tâm, săn sóc ông lấy một chút. Thậm chí, ngay cả đối với con gái ruột của mình, bà ta cũng lạnh nhạt. Ông xem, Diệp Mặc về nhà nãy giờ, bà ta đã nói được với con bé câu nào đâu."
Đột nhiên bị kéo vào câu chuyện, Diệp Mặc: ... Chuyện của hai người, sao tự dưng lại lôi tôi vào?
Nguyễn Nhàn Nguyệt khi nghe những lời này của Ngô tỷ cũng theo bản năng liếc nhìn Diệp Mặc một cái, trên khuôn mặt thoáng hiện vẻ không được tự nhiên.
"Chỉ có tôi! Chỉ có tôi mới là người thực sự luôn nhớ mong ông, luôn suy nghĩ cho ông chủ!" Ngô tỷ vẫn không ngừng táo bạo bày tỏ tình cảm, "Thưa ông chủ, chỉ cần ông đồng ý, tôi sẽ không tranh giành với Nguyễn Nhàn Nguyệt. Dù phải đi theo ông không danh không phận, tôi cũng cam lòng!"
Bà ta dùng ánh mắt thâm tình chân thành nhìn Diệp Chí Bằng, thao thao bất tuyệt phân tích tấm chân tình của mình.
Diệp Chí Bằng: "..."
Diệp Chí Bằng cố sức gỡ bà ta ra khỏi người mình, lớn tiếng quát: "Nhưng tôi không bằng lòng! Tôi nhắc lại, tôi không hề có tình cảm với cô. Giữa chúng ta chỉ đơn thuần là mối quan hệ chủ - tớ, không hề có bất kỳ tình cảm dư thừa nào khác!"
Ông quay sang gọi quản gia Chu Diệp Bình: "Quản gia Chu, mau gọi bảo vệ vào đây đuổi người phụ nữ điên rồ này ra ngoài cho tôi!"
Ông lạnh lùng nhìn Ngô tỷ, tuyên bố: "Ngô tỷ, nể tình cô đã làm việc ở nhà tôi bao nhiêu năm nay, chuyện lần này tôi sẽ không truy cứu trách nhiệm. Nhưng nếu cô còn tiếp tục làm càn, thì đừng trách tôi không khách khí!"
Khi Diệp Chí Bằng sa sầm nét mặt, khí thế tỏa ra từ ông thực sự khiến người ta phải e dè. Dù sao thì ông cũng là Tổng Giám đốc của Tập đoàn họ Diệp, cái uy nghiêm ấy không phải là giả.
Thấy ông thực sự nổi giận, Ngô tỷ không dám hó hé thêm nửa lời. Bà ta chỉ biết dùng ánh mắt đáng thương, tội nghiệp, tiếp tục nhìn ông bằng vẻ thâm tình chân thành, dường như hy vọng sự tha thiết ấy có thể khiến đối phương hồi tâm chuyển ý.
Bị bà ta nhìn chằm chằm như vậy, Diệp Chí Bằng: "... Chết tiệt!" Ông không nhịn được đành buông một câu chửi thề.
Bất chấp việc Ngô tỷ có phản kháng, không cam tâm đến mức nào, cuối cùng bà ta vẫn bị đội ngũ an ninh của nhà họ Diệp "mời" ra khỏi cửa, để lại đằng sau một mớ hỗn độn trong phòng khách.
Nhìn những bộ âu phục bị rạch nát cùng vô số lá bùa vương vãi trên sàn, gân xanh trên trán Diệp Chí Bằng giật giật từng hồi.
"Gọi người dọn dẹp sạch sẽ chỗ này đi!" Ông dặn dò Quản gia Chu, "Sau đó sai người đem vứt toàn bộ quần áo trong phòng thay đồ của tôi, rồi mang một đợt quần áo mới đến... Nhớ kỹ, lần này trước khi treo quần áo vào phòng, bắt buộc phải kiểm tra thật kỹ lưỡng cho tôi, rõ chưa?"
Ông nghiến răng nghiến lợi nhấn mạnh: "Tôi không muốn sự việc tồi tệ như của Ngô tỷ lặp lại thêm bất cứ một lần nào nữa!"
Quản gia Chu tự nhiên gật đầu, nhất nhất tuân lệnh.
Giải quyết xong mọi việc, Diệp Chí Bằng đưa mắt nhìn Diệp Mặc đang thong thả ngồi trên sô pha, nửa phần điểm tâm trên tay đã vơi đi. Thấy cô nhàn nhã, tự tại đến vậy, ông cảm thấy vừa bực mình lại vừa có chút buồn cười.
"Lúc đầu ba còn e ngại, việc đột ngột đón con về như vậy sẽ khiến con cảm thấy lạ lẫm, không thoải mái." Ông nói, "Nhưng giờ xem ra là ba đã lo xa rồi. Trông con có vẻ như đã thích ứng rất tốt."
Nào chỉ là thích ứng tốt, dáng vẻ của cô quả thực giống như đang ở chính ngôi nhà của mình vậy. Đương nhiên, điều này cũng chẳng sai, bởi nơi đây vốn dĩ chính là nhà của Diệp Mặc.
Diệp Chí Bằng lên tiếng: "Ngoài phòng khách bừa bộn quá, chúng ta sang phòng bên cạnh nói chuyện đi."
Cạnh phòng khách lớn còn có một phòng tiếp khách nhỏ. Cả nhóm bèn rời khỏi phòng khách chính, di chuyển sang đó để tiếp tục cuộc trò chuyện.
Ngay khi vừa ngồi xuống, Diệp Chí Bằng đã không kìm nén được sự tò mò, liền hỏi Diệp Mặc: "Chuyện bói toán mà con nói ban nãy, là sự thật sao?"
"..." Diệp Mặc giữ im lặng vài giây, sau đó kiên quyết và chắc nịch khẳng định: "Là sự thật! Ban nãy chẳng phải con đã thể hiện rõ bản lĩnh của mình rồi sao? Nếu không nhờ có con, ba làm sao biết được Ngô tỷ kia lại làm ra những chuyện như vậy."
Diệp Chí Bằng giờ đây chỉ cần nghe đến hai tiếng "Ngô tỷ" là lại cảm thấy ớn lạnh, sởn gai ốc khắp người.
"Người này, sau này đừng nhắc đến nữa." Ông thở dài một hơi, "Ba thật sự không ngờ bà ta lại có thể làm ra những chuyện tồi tệ như vậy... Ba tự thấy, ngoại trừ lần gọi bác sĩ đến khám bệnh cho bà ta, ba chưa từng có bất kỳ hành động nào khiến bà ta phải hiểu lầm cả."
Ấy vậy mà ai ngờ được, chỉ vì một lần duy nhất ấy, bà ta lại sinh ra ảo tưởng rằng ông có tình cảm với bà ta.
Diệp Chí Bằng quả thực cảm thấy mình bị oan uổng vô cùng.
Không muốn nhắc thêm về chuyện bực mình này nữa, Diệp Chí Bằng chuyển hướng sang Diệp Mặc: "Con học được bản lĩnh này từ khi nào vậy? Con bảo là do tổ tiên của ba mẹ nuôi truyền lại, chuyện đó là thật sao?"
Diệp Mặc: Nếu con nói con chỉ mới sở hữu năng lực này cách đây vỏn vẹn hai tiếng đồng hồ, ba có tin không?
Một lời nói dối luôn cần vô số lời nói dối khác để che đậy.
Diệp Mặc biết rõ kỹ năng diễn xuất của mình có hạn, cô suy nghĩ một lát rồi đáp: "... Có thể coi là vậy ạ. Trong thôn lúc đó có một bà lão chuyên nhảy đồng, bản lĩnh bói toán này của con là học mót từ bà ấy đấy!"
Lời giải thích này của cô nửa thật nửa giả. Trong thôn quả thực có một bà đồng, nhưng Diệp Mặc chưa từng học lỏm được gì từ bà ta cả.
"Chắc là con thực sự có thiên phú trong lĩnh vực này," cô tiếp tục bịa chuyện, "Nên cũng miễn cưỡng tính toán được một vài điều!"
Diệp Chí Bằng gật gù: "Thì ra là vậy..."
Mọi người xung quanh đều mang biểu cảm như vừa được mở mang tầm mắt.
...
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)

