Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Vì cái liếc mắt hôm đó, suốt hai ngày sau Diệp Nhu nhìn khoai lang với cháo loãng là thấy buồn nôn, tránh xa như tránh tà.
Chân vừa khỏi, Triệu Tú Lan đã thúc giục cô lên núi đốn củi.
Trong thôn có mấy bà thím hỏi chuyện cái khẩu trang trên mặt cô, bị hỏi riết đến phát sợ, Diệp Nhu đành chọn con đường mòn hẻo lánh mà đi.
Bỗng nghe “vút” một tiếng xé gió, Diệp Nhu ngẩng đầu thì thấy một cục bùn to bay thẳng về phía mình, vội nghiêng người tránh.
“Bịch!”
Cục bùn nện xuống ngay bên chân cô. Ngay sau đó, Tiểu Hổ dẫn đầu bốn, năm đứa nhóc con xông ra, đứa nào đứa nấy đều ôm trong tay một cục bùn lớn.
Chúng vây kín bốn phía, vừa ném vừa hét:
“Đồ xấu xí!”
“Đồ xấu xí, ném chết mày đi!”
Diệp Nhu bị vây giữa, trốn cũng không thoát. Xông ra thì sợ đụng trúng trẻ con, lại bị cha mẹ chúng tìm tới chỉ mũi mắng.
Cô buông xuôi, đứng yên để mặc bùn ném tới, người dính đầy bùn đất, cái khẩu trang che mặt lúc này cũng chẳng còn ý nghĩa gì. Nhưng đám nhóc này thật sự quá đáng.
Thấy xung quanh không có người lớn, Diệp Nhu cúi xuống nhặt một cục bùn thật to, bước thẳng tới trước mặt Tiểu Hổ, “bẹp” một cái, úp thẳng lên mặt nó.
Cô cười hỏi: “Vui không?”
Tiểu Hổ bị bùn trét kín mũi miệng, há miệng là nuốt toàn bùn. Thằng nhóc được nuông chiều từ bé sao chịu nổi uất ức này, oa một tiếng khóc to.
“Mày chờ đó! Tao về gọi mẹ tao tới!”
Diệp Nhu hừ lạnh, bắt chước giọng điệu trẻ con: “Đi gọi đi, tao cũng gọi bà tao. Xem mẹ mày thắng hay bà tao thắng.”
Tiểu Hổ vừa khóc vừa chạy, mấy đứa nhóc còn lại thấy vậy cũng vội vàng đuổi theo, tan tác hết.
Diệp Nhu cong cong mắt cười.
“Bị gọi là ‘xấu xí’ mà không tức à?”
Diệp Nhu quay đầu lại. Giang Thần đang tựa lưng vào gốc cây ven đường, miệng nghiêng nghiêng ngậm điếu thuốc như ngậm kẹo mút.
Cô lắc đầu: “Có gì đâu mà tức, giờ mặt tôi đúng là khó coi thật.”
Giang Thần khẽ cười nhạt, không vạch trần lời nói dối của cô, giọng lười biếng: “Trưa mai ra sau núi chờ tôi.”
Diệp Nhu hiểu ngay là anh muốn ăn gà, cô cũng thèm thịt nên không từ chối.
Giang Thần rời đi, Diệp Nhu tiếp tục lên núi. Vừa mưa xong, đường núi lầy lội, cô đã lấm lem cả người nên cũng chẳng sợ trượt ngã. Củi khô không nhiều, cô tìm mãi mới gom đầy một gùi. Xuống núi thì đã gần trưa.
Trong thôn bỗng vang lên tiếng cãi cọ ầm ĩ.
【Keng keng!】
Cảnh báo “ăn dưa” của hệ thống lại vang lên.
Diệp Nhu chạy tới thì vừa hay thấy Triệu Uyển đang túm tai Tiểu Hổ.
“Thằng nhóc chết tiệt! Dám vạch váy tao, tao đánh chết mày!”
Tai Tiểu Hổ bị kéo đỏ bừng, nó vừa khóc vừa chửi tục om sòm, miệng mắng cả cha lẫn mẹ, thật khó tin đó là lời của một đứa trẻ.
“Buông con tao ra!”
Vương Thúy Vi lao vào đám đông, dang tay như gà mái che con.
Triệu Uyển trừng mắt nhìn cô ta: “Đến đúng lúc lắm! Con súc sinh nhà cô dám vạch váy tôi, bắt nó xin lỗi đi!”
Vương Thúy Vi liếc Triệu Uyển từ trên xuống dưới, cười khẩy: “Mày ăn mặc thế này chẳng phải để đàn ông vạch váy à? Con tao còn nhỏ quá nên mày không vừa ý sao?”
Cô ta quay sang cào thẳng vào mặt Triệu Uyển. Triệu Uyển sờ lên mặt, thấy tay dính máu, trừng to mắt không tin nổi: “Mày dám cào mặt tao?!”
Hai người túm tóc, tát nhau loạn xạ ngay ven đường. Diệp Nhu há hốc miệng — quá đặc sắc!
Triệu Uyển kéo tóc Vương Thúy Vi, tát liên tiếp: “Cái miệng bẩn của mày còn thối hơn cả hố phân!”
Vương Thúy Vi điên cuồng cào cấu: “Con đĩ! Con tao chịu vạch váy mày là cho mày mặt mũi, mày còn dám túm tai nó!”
Trong lúc giằng co, không biết ai đạp trúng Tiểu Hổ.
“Mẹ ơi! Chân con!” Tiểu Hổ ôm chân khóc thét: “Bà ơi! Con muốn bà!”
Tiền Quế Mai nghe tiếng cháu khóc, xông tới. Thấy con dâu còn đang đánh nhau, tức giận vung tay tát thẳng Vương Thúy Vi một cái. Cú tát mạnh đến mức Vương Thúy Vi chảy máu mũi.
Triệu Uyển giật mình lùi lại, Tiền Quế Mai lạnh lùng nhìn cô ta, cô ta liền bỏ chạy, chuyện xin lỗi cũng quên sạch. Vương Thúy Vi bị đánh cho choáng váng, ôm mặt liên tục xin lỗi.
“Mẹ, con sai rồi…”
“Con không trông chừng Tiểu Hổ…”
Đám đông dần tản đi. Tiền Quế Mai bế Tiểu Hổ tới trạm xá, Vương Thúy Vi đầu tóc rối bù, cúi gằm theo sau, miệng lẩm bẩm xin lỗi không ngừng.
Diệp Nhu đi phía sau, nghe Tiền Quế Mai mắng: “Đồ ngu! Bảo mày trông con mà mày làm cái gì thế hả? Ngay cả con mình cũng không trông nổi, tao đúng là xui xẻo mới có đứa con dâu như mày! Nếu không phải vì mày sinh ra Tiểu Hổ, tao đã bảo Kiến Khang ly hôn từ lâu rồi!”
Vương Thúy Vi cúi đầu càng lúc càng thấp, máu mũi nhỏ từng giọt trên đường.
“Bác sĩ Lưu! Mau xem cháu tôi!” Tiền Quế Mai xông vào trạm xá.
“Đợi chút.” Bác sĩ Lưu đang cầm máu cho Triệu Tứ.
Triệu Tứ dẫm phải cuốc, cán cuốc bật lên đập vào đầu, rách một đường lớn, máu chảy ào ào.
“Không đợi được!” Tiền Quế Mai gào lên. “Xem cháu tôi trước!”
“Ông ấy đang chảy máu đầu, bà không thấy à?” Bác sĩ Lưu cau mày.
Tiền Quế Mai nổi điên, quay sang đánh Vương Thúy Vi túi bụi: “Đồ tiện nhân! Tại mày mà cháu tao bị thương!”
Tiểu Hổ thấy vậy lại vỗ tay cười khanh khách.
Bác sĩ Lưu tức giận quát: “Đủ rồi! Bế đứa nhỏ lại đây.”
Kiểm tra xong, ông nói: “Không trúng xương, bôi thuốc, hai ngày đừng chạy nhảy là được.”
“Nó khóc dữ thế mà chỉ bôi thuốc thôi à?” Tiền Quế Mai không tin.
Bác sĩ Lưu đặt hộp thuốc xuống bàn: “Một đồng năm.”
Tiền Quế Mai xót tiền, nhưng vẫn móc ra. Trước khi đi lại tát Vương Thúy Vi thêm một cái: “Đều tại mày!”
Vương Thúy Vi hai mắt đỏ ngầu.
Bác sĩ Lưu nhìn mà nhíu mày: “Thuốc này cô cũng có thể bôi.”
Tiền Quế Mai cười lạnh: “Nó không xứng.”
Đúng lúc ấy cửa bật mở, Lưu Kiến Khang lao vào: “Mẹ! Tiểu Hổ sao rồi?”
Tiền Quế Mai lập tức kể tội con dâu.
Lưu Kiến Khang túm tóc Vương Thúy Vi, gầm lên: “Về nhà! Làm mất hết mặt mũi!”
Vương Thúy Vi bị kéo lê ra ngoài. Bác sĩ Lưu thở dài, quay lại tiếp tục xử lý vết thương cho Triệu Tứ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)