Trên đỉnh đầu anh ta phủ một làn khí đen dày đặc, nhưng khuôn mặt trông như đã ngoài ba mươi. Thế mà khi cởi áo, chỉ nhìn qua vóc dáng, cô liền chắc chắn xương cốt người này chưa đến hai lăm tuổi.
Giả dạng sao? Công nghệ mặt nạ da người bây giờ lợi hại đến mức đó à?
“Chúng ta thoát khỏi đây kiểu gì? Anh có thể liên lạc được với bên ngoài không?” Vân Mạt cất tiếng hỏi.
“Đừng trông chờ đội cứu hộ. Chưa chắc cô còn sống đến lúc họ tìm được đâu.” Giọng người đàn ông khàn khàn, lạnh lùng đáp.
Vân Mạt nghe vậy, suýt thì nghẹn lời vì bị khinh thường thẳng thừng.
“Vậy… mình tự thoát ra sao?” Cô hỏi lại. Ở đây chỉ có hai người, bản thân cô thì đang thương tích đầy mình, sức chiến đấu gần như bằng không. Lúc khẩn cấp, bị xem là gánh nặng cũng không phải chuyện lạ.
“Nếu cô còn sống đến rạng sáng mai, có thể còn một con đường.”
“Còn anh thì sao?”
“Tôi không chết dễ vậy.”
Vân Mạt: …Cái đồ đáng ghét, coi thường người khác cái gì!
Chỉ là, chưa kịp bực lâu, cô đã hiểu ý anh ta.
“Cẩn thận bên trái!” Cô kêu lên theo phản xạ.
“Bịch!” Người đàn ông tung chân đá thẳng ra sau, một tiếng động nặng nề vang lên từ sau gốc cây.
“Là thú săn mồi, phải rời khỏi đây!”
Vân Mạt biết rõ, sinh vật này sống bầy đàn, giống kiểu chó hoang, một khi bị bao vây thì với thương tích cả hai người, kết cục chỉ có thể là chết.
Người đàn ông vừa nói xong liền lao thẳng vào rừng phía trước.
“Đừng đi hướng đó! Rẽ phải!” Vân Mạt hét lên.
Dựa vào ánh sáng từ trí não và trực giác kỳ lạ của mình, cô cảm nhận rõ ràng nếu tiếp tục đi thẳng, khí đen quanh người anh ta sẽ càng đậm, nghĩa là hướng đó cực kỳ nguy hiểm.
Có lẽ… đây chính là cơ hội cô đang chờ – “chuyển cơ”.
Dù không thể bói cho chính mình, nhưng cô vẫn có thể phán đoán mức độ nguy hiểm qua cảm giác về luồng khí đen quanh người khác, từ đó chọn con đường an toàn hơn.
Người đàn ông không hỏi lại gì, có vẻ với anh ta thì đi đâu cũng như nhau cả.
Thú săn mồi trong rừng cực kỳ nhanh nhẹn và hung dữ. Cả hai người vừa chạy vừa cảm nhận rõ ánh mắt vàng rực đang rình rập khắp nơi. Nếu không nhờ vết thương do đạn làm bọn chúng e dè, thì có lẽ giờ này chúng đã lao tới rồi.
Vân Mạt cố gắng đuổi theo kịp, cây dù lớn lúc này lại hữu ích bất ngờ, đủ để cản bớt vài cú tấn công.
Phải công nhận, đồ ở thời đại tinh tế này làm rất chắc chắn.
Dù thể lực yếu, cô luôn có thể tìm được chỗ đứng vững, đúng lúc né được các đòn vồ. Chạy trốn trong rừng rậm, cô vẫn xoay xở được.
Người đàn ông thoáng liếc nhìn cô, ánh mắt lạnh lùng. Anh ta thuận tay đập chết một con linh cẩu đang nhảy tới cắn vai mình.
Sáu con thú, họ phải mất nửa tiếng mới thoát được.
Người đàn ông dừng lại, ánh mắt đen láy nhìn thẳng vào cô, trầm giọng: “Sao cô biết đường?”
Vân Mạt hơi ngơ ra. Người này có linh cảm thật sự rất nhạy bén.
“Ném sáu lần.” Cô đưa ba chiếc cúc áo cho anh, mở lòng bàn tay ra, ý bảo anh ta có thể ném thử.
Không bói được cho mình, nhưng bói cho người khác thì vẫn được, có còn hơn không.
Người đàn ông nửa tin nửa ngờ, tiện tay ném vài cái.
“Khảm hạ tốn thượng, phong thủy chuyển vận. Sơ lục hào, dùng cứu mã tráng. Cát.”
“Tìm động vật đi, đi theo nó.”
-
Hai người bắt được một con thú bốn sừng cỡ nhỏ. Suốt quãng đường, cả hai không nói một lời. Gần tới hừng đông, cuối cùng họ cũng nghe thấy âm thanh vo ve đặc trưng của loại hàng hạm cỡ nhỏ.
“Lão đại! Là anh sao?”
Vân Mạt đã bắt đầu choáng váng. Nếu không phải vì bản năng cầu sinh trỗi dậy, cô đã gục xuống từ lâu.
Nghe thấy giọng nói, tinh thần cô thả lỏng, lập tức tối sầm mắt rồi ngã xuống.
Khi cô tỉnh lại lần nữa, trước mắt là căn phòng sạch sẽ, khăn trải giường trắng tinh, cùng với robot trị liệu đang giúp cô chữa thương.
Một người bạn cùng phòng bệnh mở màn hình video lên.
“Sáng sớm hôm nay, Trung ương Liên Bang đã phóng mười lăm quả đạn đạo tinh tế mang tính sát thương vào mười hai khu vực của Lam Tinh, gây ra thương vong cho hàng triệu thường dân.”
“Dù phòng bảo hộ ở mười hai khu vực đã được kích hoạt, nhưng không một quả đạn nào bị chặn lại thành công…”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)