Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Tôi Dựa Vào Đoán Mệnh Mà Hot Toàn Tinh Tế Chương 13

Cài Đặt

Chương 13

“Bác sĩ Tần, tôi có chuyện muốn nói riêng với anh…”

Tần Mộc nghi hoặc nhìn cô một cái, rồi kéo ghế ngồi xuống bên giường: “Cô nói đi.”

“Anh có muốn xem mệnh không?” Vân Mạt hỏi.

Tần Mộc… “Cô biết đây là giờ làm việc của tôi không? Cô có biết bao nhiêu bệnh nhân đang chờ không?”

Vân Mạt liếc xuống dòng chữ “Thực tập” trên thẻ tên trước ngực anh, cười mà như không: “Biết chứ. Nhưng tôi cũng là bệnh nhân. Mà y đức của bác sĩ, chẳng phải là không được bỏ mặc một người đang cần cứu chữa, để chạy đi lo chuyện khác sao?”

Số lần Tần Mộc cạn lời hôm nay thật sự hơi nhiều. Anh vốn là người khá ôn hòa, nhưng sắp bị cô gái này chọc cho bốc hỏa rồi.

“Cô rốt cuộc muốn gì?” Tần Mộc hỏi.

“Không sao đâu, chẳng phải anh hỏi tôi có đoán mệnh không à? Tôi mỗi ngày chỉ xem ba quẻ, chỉ tính cho người có duyên, tâm thành thì quẻ mới linh.”

Vân Mạt nở nụ cười mà cô cho là thân thiện, dễ gần, không ngờ trong mắt Tần Mộc, nụ cười ấy lại mang đầy vẻ của một kẻ lừa đảo chuyên nghiệp.

Vân Mạt đẩy gối lên, ngồi nửa người dậy:

“Anh là quẻ thứ hai, có hứng thú không?”

“Miễn phí à?” Khóe miệng Tần Mộc nhếch lên, như thể sắp bỏ đi luôn rồi.

“Tám mươi tinh tệ một lần! Tôi khuyên anh nên thử, bằng không sẽ hối hận đấy.”

Ở bệnh viện này lâu rồi, Tần Mộc thật ra cũng biết, trong tinh tế vẫn có những người sở hữu loại siêu năng lực tinh thần mà người thường không có.

Biết đâu, cô gái bệnh nhân gây khó chịu này lại đúng là một trong số đó.

Tám mươi tinh tệ, cũng không phải là đắt.

Huống chi, nét mặt Vân Mạt lúc nói “Không thử sẽ hối hận” lại nghiêm túc như vậy...

Tích…

Sau khi kiểm tra lịch sử giao dịch, Vân Mạt thầm khoái chí.

Hiện cô có 164 tinh tệ, ít nhất thì chưa chết đói.

“Giờ tính thế nào?” Tần Mộc hỏi.

“Anh biết mà, tiền nào của nấy, đúng không?” Vân Mạt hỏi lại.

Tần Mộc không đáp. Lúc này trong lòng anh bắt đầu thấy hơi hối hận, cảm giác như vừa hành động quá bốc đồng.

Chưa kịp nổi cáu, Vân Mạt đã lấy ra ba chiếc cúc áo đen trong tay, chậm rãi lên tiếng: “Hôm nay Anh có làm mất thứ gì hôm nay không?”

“Cô nghe lén tôi gọi điện thoại?!” Tần Mộc cau mày, không hài lòng nhìn cô.

Vân Mạt buông tay, ra hiệu mình vẫn luôn nằm yên trên giường.

Tần Mộc nghi hoặc nhìn chằm chằm cô, chuẩn bị nghe xem cô sẽ nói gì.

“Ấn đường của anh sậm màu, trán có vết xấu, khóe mắt phải từng có vết phá tài. Dù sau đó mờ đi, nhưng vẫn còn thấy mờ mờ, có thể thấy gần đây anh sẽ vì liên lụy mà phá tài.”

Vân Mạt nói rất chắc chắn. Dù vậy, thật ra không phải cô dùng bói toán tính ra được, nếu có thể dùng quan sát thay cho tiêu hao tinh thần lực thì tội gì không tận dụng?

Sáng nay ra ngoài, cô nghe được phòng bên cạnh cãi nhau, dựa vào thời gian trực ban của bác sĩ thực tập mà tính toán, khả năng người bị xui đúng là Tần Mộc.

Tần Mộc rõ ràng cũng nghĩ đến chuyện đó, sắc mặt phức tạp, càng thêm chắc chắn là mình bị lừa gạt: “…Tôi đi đây!”

Vân Mạt làm động tác tay “Mời”.

Tích…

Trí não vang lên âm báo nhắc nhở, đơn hàng của Khách hàng Cải Trắng vừa bị hủy.

Vân Mạt cúi đầu nhìn: “Khách hàng Cải Trắng đã hủy đơn hàng trong vòng 12 giờ, được hoàn tiền không mất phí.”

Vân Mạt: …Mi đúng là đồ trời đánh!

Cô nằm vật ra đầu giường, ngửa mặt nhìn trần nhà, không còn gì để nói.

Cái giá bỏ ra và thứ thu về khác nhau một trời một vực, chẳng những không kiếm được tí tín ngưỡng lực hay tiền nào, lại còn suýt nữa bị phản phệ.

Không được, phải nghĩ cách khác để khai thác nó!

Vân Mạt nằm thêm một lúc, cân nhắc tình hình hiện tại.

Hiện tại cứ cách hai tiếng lại có người máy tới lôi cô dậy kiểm tra thân thể một lần.

Bị quấy rầy như vậy, cô thấy phiền hết sức, ảnh hưởng nghiêm trọng đến sức khỏe thể xác lẫn tinh thần.

Vân Mạt cực kỳ ghét kiểu hành xử này.

Khi Tần Mộc quay lại kiểm tra phòng, Vân Mạt nhẹ nhàng hỏi: “Bác sĩ Tần, anh sắp xếp như vậy, lương tâm anh không đau sao?”

Tần Mộc vuốt tóc, ngẩng đầu, bước đi với dáng vẻ cao ngạo lạnh lùng, để lại sau lưng một bóng lưng đầy vô tình.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc