: Siro
Giờ phút này, đạo diễn Chương, nhân viên và toàn thể khán giả của phòng phát sóng trực tiếp đang nhìn anh, và chờ đợi anh sẽ đưa ra một đáp án không khiến họ ngạc nhiên.
Nhưng nào ngờ, một hồi lâu sau, Hạ Vân Trù nhẹ nhàng đáp:
“Chi Chi không thể đo được bằng tiền, tôi cũng không tốn tiền.”
“Có ý gì?” Đạo diễn Chương ngơ ngác.
Mua chó không cần tốn tiền à?
Hạ Vân Trù khẽ cười: “Là duyên phận, không phải tiền.”
Đạo diễn Chương: “???”
Khán giả của phòng phát sóng trực tiếp: “???”
Hành vi dối gian này hơi quá mức rồi!
Vả lại, những gì anh vừa nói hơi hoa hoè nhảm nhí nhỉ? Như đã trả lời, nhưng lại dường như chưa.
Rốt cuộc anh có được Chi Chi thế nào? Có tốn tiền không? Dường như anh đã nói, lại như không nói gì...
Đúng là hoa hoè hoa sói.
Đạo diễn Chương hết ý kiến, tất cả khán giả trong phòng phát sóng trực tiếp cũng chẳng biết nói gì.
Đó là một cuộc gặp gỡ tuyệt đẹp giữa anh và cô, không thiết phải nói cho người khác biết.
Vì Chi Chi do “nhặt được” nên chắc chắn sẽ thu hút vô số những kẻ chuyên gây rối. Họ sẽ dùng đủ loại lý do để lấy cớ “chứng minh” Chi Chi thuộc về mình.
Suy cho cùng, bây giờ giá trị của Chi Chi đủ sức lay động lòng người, chưa kể quảng cáo cũng được đồn đoán lên tới năm mươi triệu rồi.
Hạ Vân Trù không sợ phiền phức, nhưng anh không muốn tìm phiền toái.
Mọi người trong phòng phát sóng trực tiếp thấy nụ cười trên môi anh, không dằn lòng được:
“Xem ra cuộc gặp gỡ giữa họ rất thú vị!”
“Đúng, không thì Hạ Vân Trù sẽ không cười. Thú thực, anh ấy cười lên đẹp thật đấy.”
“Đồng ý, thoạt trông ảnh rất lạnh lùng, nhưng vừa nhắc tới Chi Chi thì anh ấy cười rất vui.”
“Tôi nghĩ đến Chi Chi cũng cười vui lắm nè...”
“Bạn trên có thể giống với Hạ Vân Trù à?”
...
Đã trả lời câu hỏi cuối, Hạ Vân Trù đứng lên: “Được rồi, phỏng vấn kết thúc rồi đúng không?”
Đạo diễn Chương gật đầu, ngẫm nghĩ rồi nhếch môi nói với vẻ mặt xem kịch vui: “Hạ tổng, còn một chuyện...”
Hạ Vân Trù nhìn ông ấy.
Đạo diễn Chương chà tay, cười hi hi: “Là vầy, chiều nay, Tô Ức, cha con Trương Dương Triết và chị Ngọc Quyên muốn tới đây thăm hai người, có lẽ tối sẽ đến. Vậy nên... Ekip đưa ra một nhiệm vụ: Tối nay xin anh hãy dùng thức ăn ngon để tiếp đãi họ.”
Hạ Vân Trù: “...”
Bằng mắt thường có thể thấy khóe môi anh cứng lại, đôi mắt trở nên lạnh lùng.
Nếu họ tới, sao anh lại phải thết đãi?
Ánh mắt của Hạ Vân Trù thể hiện rõ câu hỏi này.
Đạo diễn Chương nhướng môi: “Đây là nhiệm vụ hôm nay, xin Hạ tổng hãy khoản đãi họ thịnh soạn.”
Trên thực tế, những khách mời đó không phải do chương trình yêu cầu, mà họ tự tới. Chương trình này quay lại cuộc sống hằng ngày của khách mời, thế nên hiện giờ họ muốn tới thăm Chi Chi, vậy ekip chương trình sẽ không ngăn cản.
Nhưng để chương trình thú vị hơn, nhóm ekip cần thêm dầu vào lửa một cách thích hợp.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)