Trans: Mướp Đắng
Lúc buông tay anh cũng kinh ngạc, vội chụp lại.
Nhưng mà vẫn chậm một bước.
“Áu” kèm theo tiếng kêu của chó nhỏ, là một cục bông đen trắng rớt xuống đất.
Cũng may là lúc này bọn họ đang đứng trên tuyết, cả người Mạc Linh Chi c4m v40 trong tuyết, gần như cả thân hình tròn xoe đều vùi trong tuyết, chỉ sót lại cái đầu bên ngoài.
Hạ Vân Trù: “...Xin lỗi.” Anh vội vàng kéo cô ra.
Mạc Linh Chi nghiến răng hét lên: “Áu!!” Người nhận nuôi anh thật xấu xa!!
Hạ Vân Trù mỉm cười kéo cô lên, trong tiếng pháo hoa anh nói lớn: “Anh xấu xa, anh sai rồi, vừa nãy anh… anh nhất thời hoa mắt.”
Ngừng một chút, anh bổ sung một câu: “Anh vô ý nhìn lầm em thành một người khác, một người đã từng gặp.”
Lúc nói chuyện, anh nhìn cô chăm chú.
Thật ra, đến bây giờ Hạ Vân Trù vẫn còn nghi ngờ là hiện tượng siêu nhiên, thậm chí trực giác thì nghi ngờ, mà lý trí lại vẫn luôn nói với bản thân rằng không có khả năng, đó đều là mơ thôi.
Bây giờ, đối tượng khiến anh hoài nghi này, đôi mắt bỗng nhiên lại trùng lặp với cô gái kia.
Rất khó để không dò xét thêm.
Chó nhỏ: “Áu?” Gì cơ?
Cô ngây thơ vô số tội.
Chột dạ cái gì? Cô cũng đâu phải người!
Khoan…
Sao giống như đang chửi người vậy nhỉ?
Cô là “Linh”, không phải loài người, vốn dĩ sẽ không chột dạ!
Mạc Linh Chi trừng mắt nhìn anh, dịch người tới, cọ tuyết trên người mình lên người anh, bộ dáng không vui.
Hạ Vân Trù không thể diễn tả tâm trạng hiện giờ của mình, giống như rối rắm, lại giống như thả lỏng.
Thấy vẻ mặt cô vẫn không vui như cũ, anh xoa đầu cô: “Xem pháo hoa đi, không phải nhóc vẫn luôn muốn xem à?”
“Bùm!”
“Bùm…”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)