: Mâm Xôi
Có hai người đang đứng ngoài cửa, đứng ở sau là ông quản gia mặc tây trang, gương mặt hòa nhã dễ gần, khi ông ta nhìn thấy Hạ Vân Trù thì còn nở nụ cười ôn hòa. Còn đứng trước ông ta là một người đàn ông trung niên trạc bốn, năm mươi tuổi. Tuy không phải là tuổi cao nhưng trên đầu đã phủ đầy tóc bạc, vẻ mặt nghiêm túc. Ông ấy chống gậy đứng đó, dùng ánh mắt sắc bén nhìn về phía Hạ Vân Trù.
Nhưng quản gia phía sau lại nhanh chóng lên tiếng trước: “Thiếu gia, hôm nay tiên sinh vừa xuất viện, vì nhớ cậu nên mới tới xem sao...”
Hạ Vân Trù vô cảm, dùng ánh mắt lạnh nhạt nhìn người đàn ông kia: “Hạ Chấn Đình, tôi đã nói rồi, rằng ông đừng tới gây sự với tôi.”
Hạ Chấn Đình gõ một cái thật mạnh xuống đất, thể hiện rõ sự tức giận, đem tới cảm giác áp bức vô hình.
Thế nhưng Hạ Vân Trù vẫn như cũ, hai người cứ thế một trong một ngoài mà trừng nhau.
“Ba là ba con!”, Hạ Chấn Đình nói.
Hạ Vân Trù cười lạnh: “Ông nói câu này bao nhiêu lần rồi? Tôi chỉ đáp như này thôi, Hạ Vân Trù này, không có ba!”
Anh duỗi tay, định đóng cửa lại.
Quản gia nhanh chóng tiến tới ngăn cản, vẻ mặt gấp gáp, giọng điệu có phần nài nỉ: “Thiếu gia, bệnh tình của tiên sinh lại nặng hơn rồi, đáng lẽ ra phải về nhà nghỉ ngơi nhưng vì nhớ cậu nên mới đội tuyết lội sương để tới đây tìm cậu....”
Thân mình Hạ Chấn Đình hơi run rẩy, không hề lên tiếng đính chính.
Quản gia tiếp tục: “Tình trạng sức khỏe của tiên sinh thật sự không tốt chút nào.Tuy tiên sinh không nói ra nhưng chúng tôi vẫn có thể nhận ra được ông ấy để ý tới thiếu gia như nào. Dù sao thì hai người cũng là ba con, sao không thể bỏ qua những ân oán lúc trước đi được chứ.”
Hạ Vân Trù ngừng tay, anh rũ mắt, đôi mắt nhiễm đỏ, giọng nói khàn khàn: “Bỏ qua? Nhẹ nhàng nhỉ? Vậy còn ông bà ngoại, còn mẹ của tôi thì sao?”
Hạ Chấn Đình nghe vậy thì ngây ra, cánh môi run run khẽ nói: “Chuyện đó… ba thật sự, thật sự rất xin lỗi con, xin lỗi An An...”
Lúc nói xong câu đó, sắc mặt ông trở nên trắng bệch, thân mình càng thêm run rẩy.
Hạ Vân Trù nhìn ông một cách châm biếm. Xin lỗi?
Nhưng xin lỗi thì có ích lợi gì chứ?
Vết thương đã tạo ra, người mất không thể quay về nữa. Vậy mà muốn dùng hai chữ kia để xóa bỏ?
Hạ Chấn Đình nắm chặt gậy trong tay, giọng nói yếu ớt vô lực:
“Vân Trù, ba biết con có thể vĩnh viễn sẽ không tha thứ, bản thân ba cũng không thể tha thứ cho chính mình. Nhưng ba chỉ là muốn tốt cho con, sức khỏe của ba ngày càng xấu đi, Hạ gia, trong tương lai Hạ gia sẽ là của con. Ba biết con rất giỏi, có thể quản lý tốt Hoa Minh như vậy thì sau này Hạ gia có con...”
Hạ Vân Trù hít sâu một hơi, ngẩng đầu nhìn ông: “Hạ Chấn Đình, nếu không phải vì di ngôn của mẹ thì mục tiêu cả đời này của tôi chính là phá nát Hạ gia, để ông… mất đi tất cả, hai bàn tay trắng!”
Đồng tử của Hạ Chấn Đình co lại, thân mình nghiêng nghiêng, thiếu chút nữa là đứng không vững nổi.
Quản gia nhanh chóng tới đỡ: “Tiên sinh!”
Hạ Chấn Đình được quản gia đỡ, ông như già đi cả chục tuổi, thân mình còng xuống. Ông nhìn chằm chằm về phía Hạ Vân Đình: “Con… hận ba tới vậy sao?”
Hạ Vân Trù cười lạnh.
“Vân Trù, nhiều năm nay ba vẫn luôn cố gắng chống đỡ, vì muốn để lại một Hạ gia thật sạch sẽ cho con mà đã xóa bỏ hết tất cả chướng ngại vật cho con rồi.”, giọng nói của Hạ Chấn Đình có chút run rẩy.
Hạ Vân Trù vẫn lạnh mặt nhìn ông ta.
Hạ Chấn Đình vươn tay ra, muốn nắm lấy tay anh, đôi mắt ông hơi phiếm hồng: “Con về Hạ gia cùng ba được không, ba chỉ còn có con...”
Hạ Vân Trù: “Đây là nhà tôi, ngoại trừ Hoài thành thì đây là ngôi nhà duy nhất của tôi! Tôi mang họ Hạ vì đây là cái tên mà mẹ tôi đặt chứ không có liên quan gì tới Hạ gia cả!”
Anh nhìn chằm chằm vào Hạ Chấn Đình, nói rõ từng câu từng chữ: “Người thừa kế của Hạ gia mấy người là Hạ Vân Cẩn! Tôi đây không có quan hệ gì với mấy người hết.”
Những lời này như từng lưỡi dao nhọn, tưởng chừng có thể làm cho người ta mình đầy thương tích.
Ánh mắt của Hạ Chấn Đình tối lại, ông nhờ vào quản gia mới có thể đứng vững được, sau đó cắn răng nói với Hạ Vân Trù: “Con, con… quả thật rất nhẫn tâm...”
Hạ Vân Trù: “Ông không nên xuất hiện trước mắt tôi nữa. Hạ Chấn Đình, mong sau này đừng gặp lại.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)