: Mít
Không, phải nói là lại "Mơ thấy".
"Mơ thấy” hay là “Nhìn thấy”, điều này làm cho Hạ Vân Trù rất bối rối và nghi ngờ.
Đại khái là vì chuyện tối qua, tối hôm đó anh cũng không ngủ say, vẫn trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê, sau đó lúc rạng sáng...
Anh đụng tới một làn da mềm mại.
Trong nháy mắt Hạ Vân Trù mở mắt ra, lúc mở hai mắt thì lập tức tỉnh táo lại, nhìn sang.
Nhưng mà...
Chỉ có chó con vẫn ngủ say như chết bên cạnh, còn tay của anh thì đặt sau lưng chó con, cảm giác sờ vào lông và cảm giác chạm vào làn da mềm mại hoàn toàn khác nhau, nhưng lại dường như giống nhau vài phần.
Hạ Vân Trù chậm rãi ngồi dậy, mím chặt môi.
Lần thứ ba.
Lần đầu tiên chạm vào, lúc đó anh không hề nghi ngờ vì lúc đó trí nhớ của anh không rõ ràng lắm.
Tối hôm qua là lần thứ hai, khi nhìn thấy khuôn mặt của cô, bây giờ anh vẫn còn nhớ được khuôn mặt đó, hơn nữa bởi vì có rất nhiều hoài nghi trong lòng, nên đêm nay anh rất cảnh giác, lúc nhận ra xúc cảm không đúng thì sẽ mở mắt ra ngay lập tức.
Nhưng đều không phát hiện ra cái gì.
Xúc cảm quá chân thật, sự mềm mại đó, cảm giác ấm áp mịn màng như ngọc, dường như đầu ngón tay có thể cảm nhận được từ đầu ngón tay.
Hạ Vân Trù ngồi dậy, nhìn chó con ngủ say sưa bên cạnh, hít sâu một hơi.
Trực giác mách bảo anh có vấn đề, anh thực sự gặp phải chuyện siêu nhiên.
Nhưng lý trí lại nói cho anh rằng không phải, trên đời này mấy thứ gọi là huyền học, siêu nhiên đều là những thứ lừa gạt con người, tất cả những khác thường chỉ là giấc mơ mà thôi.
Xưa nay anh luôn là một con người lý trí, nhưng bây giờ, anh bắt đầu hoài nghi bản thân mình.
Hạ Vân Trù nhìn chằm chằm chó con, như thể có thể nhìn ra lỗ hổng từ cô, cũng muốn nhìn ra chân tướng từ cô.
Trực giác nói cho anh, chuyện này có quan hệ tới việc chó con ngụy trang gấu trúc có thể nghe hiểu tiếng người.
Trong đêm tối, đôi mắt anh thăm dò và nghi ngờ.
-
Bữa sáng hôm nay rất phong phú, đặc biệt là của chó con, hầu như tất cả những thứ cô thích ăn đều có, thậm chí còn có ba con tôm đã được lột hết vỏ trong đĩa
Mạc Linh Chi ngửi thấy mùi, hưng phấn chạy tới bàn.
"Áu” Hôm nay người nhận nuôi quá tốt rồi.
Cô nhìn anh bằng ánh mắt khen ngợi.
Nhưng biểu hiện của Hạ Vân Trù có phần nghiêm túc, gần như ngay khi nhìn thấy cô lao xuống, lông mày anh nhíu lại, lúc cô nhảy lên ghế, anh tóm lấy cô.
Mạc Linh Chi: “?” Cô nghiêng đầu, vẻ mặt mờ mịt.
Hạ Vân Trù nheo mắt lại: “Nhóc lại gầy đi trông thấy.”
Giọng nói chắc chắn, lúc nói như vậy, anh đã khẳng định một trăm phần trăm.
Khóe miệng Hạ Vân Trù hơi cong, tựa như cười mà không cười: “Nhóc thật sự không biết tại sao mình lại gầy đi sao? Rõ ràng khi biết mình mập thì sẽ nằng nặc không ăn đồ ăn vặt nữa... Hôm trước còn bi thương như vậy, nhưng vẫn còn vui vẻ ăn uống, có phải là vì có tuyệt chiêu ‘giảm béo’ đúng không?”
Đang nói chuyện, tầm mắt của anh đảo quanh bữa sáng phong phú trên bàn.
Chó con bị nâng lên tỏ vẻ vô tội, hai chân trước cuộn lại, hai chân sau rũ xuống theo chiều dọc, trong miệng phát ra tiếng nhỏ: “Chít.” Tôi thật sự không biết mà!
Nhìn cực kỳ vô tội, muốn bao nhiêu đáng thương có bấy nhiêu đáng thương.
Tay Hạ Vân Trù hơi dừng lại một chút, thậm chí còn muốn thả cô ra và vuot v3 cho cô một chút rồi để cô ăn sáng thật ngon miệng.
Nhưng mà...
Anh cố gắng kìm nén.
Anh không thích người bên cạnh có bí mật mà anh không biết.
Hạ Vân Trù nhìn cô, giọng nói bình tĩnh, nhưng cảm giác cực kỳ ngột ngạt: “Đúng rồi, em biết mình gầy đi, sao không hề kinh ngạc vui vẻ chút nào? Ngược lại... dường như không hề ngạc nhiên.”
Mạc Linh Chi: "!!!"
Cô mở lớn đôi mắt tròn xoe của mình, trong đôi mặt chậm rãi biểu hiện ra sự kinh ngạc.
“Áu!” Đúng rồi!
Tôi thật sự đã gầy đi rồi à? Thật là vui? Thật sự rất vui!
Cái khuôn mặt “kinh ngạc này”, thực ra có chút... giả trân.
Cô chỉ thích hợp giả vờ ngây thơ vô tội, những thứ khác không giả vờ được trên khuôn mặt tròn vo của cô.
Hạ Vân Trù nhìn mặt cô lộ ra vẻ ngạc nhiên, đột nhiên nói: “Chi Chi, có phải nhóc chính là yêu ma gì không? Giống như trong tiểu thuyết... là yêu quái?”
Đột nhiên anh hỏi như vậy, lúc hỏi anh còn nhìn chòng chọc vào mắt Mạc Linh Chi.
Nếu trên mặt cô biểu hiện gì đó khác thường, anh có thể phát hiện ra.
“Áu...” Chó con lập tức tràn đầy tức giận.
Nói hươu nói vượn!!
Cô là “Linh”, cô còn lâu mới là yêu quái!!
Yêu quái trong Tây Du Kí đại đa số đều không phải thứ tốt, luôn đối nghịch với Tôn Ngộ Không, bị Tôn Ngộ Không bắt đi.
Người nhận nuôi nói linh tinh, còn nói xấu cô!!
Điều này so với việc nói xấu cô là chó mà không phải gấu trúc còn nghiêm trọng hơn nhiều, đây chính là sỉ nhục!
Mạc Linh Chi trợn tròn mắt, tràn đầy tức giận, thậm chí có chút thở hồng hộc, nếu người trước mắt không phải là anh, cô thật sự có thể nhào lên cắn luôn rồi.
Nhưng cô không muốn cắn anh, lại giận vô cùng, hốc mắt của cô đỏ lên.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)