: Mít
Bỗng nhiên có cảm giác, thiếu nữ quay đầu lại nhìn anh.
Nổi bật trên khuôn mặt non nớt mũm mĩm là một đôi mắt trong suốt đen láy, bốn mắt nhìn nhau.
Đột nhiên Hạ Vân Trù ngồi dậy.
Bên cạnh, chó con vẫn ngủ say sưa: “Khò khò khò...”
Anh nhắm chặt mắt rồi lại mở ra, bên cạnh vẫn là cục bánh bao trắng đen quen thuộc, cô đang chìm vào giấc ngủ.
Chắc là động tĩnh của anh quá lớn, cái đầu lông lù xù của cô hơi dụi dụi.
Xúc cảm quen thuộc, cục đen trắng thân quen.
Anh lắc mạnh đầu, day huyệt thái dương để làm đầu óc tỉnh táo lại, anh lại nhìn sang bên cạnh.
"Chi Chi?"
"Khò khò khò...” Tiếng hít thở của chó con vẫn không dừng lại.
Hạ Vân Trù hít sâu một hơi.
Nằm mơ sao?
Nhưng mà quá chân thật, cái bóng lưng quen thuộc kia, khuôn mặt rất sắc nét cùng với mái tóc đen dài bung xoã và đôi mắt đen láy kia...
Anh luôn cảm thấy đây không phải là mơ.
Nhưng mà nếu không phải là mơ, chẳng nhẽ là gặp quỷ à?
Quỷ? Thần tiên? Tinh Linh?
Anh lại lắc đầu, đắm mình trong sự nghi ngờ.
Trên thế giới này đâu tồn tại những thứ siêu nhiên, chắc chắn là ban ngày anh quá mệt mỏi rồi, lại có thể mơ như vậy.
Nhưng cái này là mộng xuân sao?
Hạ Vân Trù cười tự giễu, đắp kín chăn cho chó con, lại nằm xuống.
Mà sau khi anh nằm xuống, chó con bên cạnh mở hí mắt ra.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)