: Mít
Hạ Vân Trù thật sự không nhịn được cười.
Từ lúc chó con lao như mũi tên vào trong biển, hoàn toàn bỏ qua bè tre do ê-kíp chuẩn bị cho cô và Trương Tụng Hạo, hơn nữa, mặc dù cô không biết bơi nhưng vẫn nỗ lực bơi chó, làm nước bắn tung toé, đến lúc này, lông cả người cô ướt nhẹp, tha thiết chờ mong nhìn mình...
Cũng làm cho anh rất muốn xoa đầu chó con.
Nghĩ như thế, anh cũng làm luôn.
Nhưng mà hiển nhiên, chó con không vui.
Cô bắt đầu giục.
Hạ Vân Trù lại xoa nhẹ đầu cô một cái, xoay người nhảy lên tường núi, nhanh chóng trèo lên trên.
Anh không có hứng thú đối với thi đấu này, cũng không muốn bỏ công sức giành thắng lợi, trên thực thế, mấy trò “thi đấu” đều không có ý nghĩa tồn tại gì.
Nhưng mà chó con rất để tâm...
Vậy thì thoả mãn nhóc.
Nghe đồn Hạ tổng của Hoa Minh là một người ngoại trừ công việc thì không để cái gì trong lòng, người như vậy, nhìn thế nào cũng không giống như sẽ chơi thật.
Nhưng mà trước đó anh giống như đột ngột bật mô tơ dưới nước vậy, bây giờ lại vô cùng thuận lợi nhanh chóng leo lên.
Tay anh nắm chặt, sải chân rất dài.
So sánh với dáng vẻ di chuyển của Trần Dương bên cạnh, nhìn anh mạnh mẽ hơn nhiều.
Hiện tại, Tô Ức đang là người leo cao nhất, nhìn tường núi không cao, nhưng chỉ có người bên trên đang nỗ lực mới biết khó như thế nào!
Nó rung chuyển.
Càng leo lên cao, trọng lượng cơ thể càng ảnh hưởng lên tường núi, sự lay động càng rõ ràng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)