: Mít
Mạc Linh Chi rụt cổ lại, vừa rồi vẫn còn tỏ thái độ "vênh váo tự đắc", bây giờ lập tức biến mất, rũ đầu xuống, cả người cứng đờ, khuôn mặt chột dạ.
Chuyện này...
Lén lút ăn đồ ăn vặt, lại bị người nhận nuôi vồ được!
"Hả? Còn có thể sai bọn chúng chỉ trộm khoai chiên cho mình nhóc cơ à?” Hạ Vân Trù mở miệng nói nhỏ.
Mạc Linh Chi: "..."
Cô nhếch môi, giở trò “giả ngu” quen thuộc, biểu hiện “nghe không hiểu”
Anh nói cái gì? Tôi không hiểu.
Mỗi khi đến lúc này, “gấu trúc quốc bảo” lại không hiểu tiếng con người, đặc biệt là tiếng của người nhận nuôi.
Hạ Vân Trù lại gõ cho cô một cái: "Không cho giả vờ không hiểu."
Mạc Linh Chi nghiêng đầu, vẻ mặt mờ mịt.
Cô là gấu trúc quốc bảo, đương nhiên là cô không hiểu tiếng con người rồi.
Tô Ức cười ra tiếng: “Phụt, ha ha ha, nhìn cái bộ dạng nhát gan của nhóc, Chi Chi, sao không ra vẻ đắc ý như vừa rồi nữa đi?”
“Áu...” Anh mới nhát gan ấy!
Mạc Linh Chi trừng mắt nhìn anh ta, nhe răng trợn mắt.
Hạ Vân Trù nắm lấy tai cô, khẽ cười: “Bây giờ lại hiểu rồi à?”
Mạc Linh Chi: “...”
Mạc Linh Chi lấy lòng: "Chít."
Người nhận nuôi, tôi sai rồi...
Đừng trừ đồ ăn vặt của tôi!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)