: Siro
Đứa bé sáu tuổi vốn dĩ không nghĩ ngợi quá nhiều, cậu bèn thẳng tay nắm đuôi cô để ngăn không cho cô đi.
Nhưng nào ngờ hành động đó lại hại cô và bé cùng ngã xuống.
Trương Tụng Hạo xin lỗi và thầm nghĩ mình sẽ không còn cơ hội xoa đầu cô rồi. Cô ngã vậy, hẳn sẽ không tha lỗi cho bé đâu...
Tuy nhiên, Chi Chi lại tha lỗi cho cậu bé, dẫu cho bé đã làm cô bị thương.
Mắt Trương Tụng Hạo càng ướt nhoè, động tác tay nhẹ vô cùng, thấy đã đụng phải nơi bị bầm tím của cô, bé bèn mím môi và nói bằng giọng đầy áy náy và tha thiết: “Anh thật sự xin lỗi, sau này anh không làm vậy nữa đâu.”
Bạn nhỏ sáu tuổi, lần đầu tiên hiểu rõ thế nào là muộn phiền và hối hận.
Nhóc con loài người ngồi chồm hổm dưới đất, đặt bàn tay nhỏ bé lên cái đầu mềm mại của chó con. Chó con lông mềm đang ngồi chồm hổm trên băng ghế, để mặc nhóc con loài người khẽ vu0t ve mình.
Hình ảnh thật tuyệt vời.
Không ai lên tiếng cắt đứt bức tranh này.
Đạo diễn Chương ôm ngực, con tim như muốn tan ra.
Trương Dương Triết cũng thẫn thờ đứng sau Trương Tụng Hạo với ánh mắt phức tạp tột cùng.
Chó con thật sự tha lỗi cho con trai anh ta rồi à.
Rõ là nó đã thể hiện ý đó.
Thật ra yêu cầu vừa nãy của Hạ Vân Trù hoàn toàn không phải gây khó dễ cho anh ta...
Và điều làm cho anh ta kinh ngạc hơn là con của mình.
Trong ấn tượng của Trương Dương Triết, con anh ta không phải là một đứa trẻ thích nói nhiều.
Trái lại, bé không giỏi giao tiếp, luôn trầm lặng ít nói, một câu hỏi phải được lặp đi lặp lại nhiều lần mới nhận được câu trả lời từ cậu bé.
Bé không có bạn bè gì, dường như quan hệ với bạn bè cùng lớp cũng rất bình thường, mỗi khi bảo mẫu nhắc đến cậu bé thì luôn muốn nói lại thôi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)