: Mâm Xôi
Chi Chi phát ra tiếng kêu thảm thiết, hai bọn họ cứ thế lăn xuống dưới cầu thang.
Sự cố diễn ra đột ngột đã dọa sợ mọi người, sắc mặt ai nấy cũng thay đổi. Đạo diễn Chương theo phản xạ đứng dậy, chạy tới đỡ, biểu cảm hoảng loạn xen lẫn lo lắng.
“Tụng Hạo!”, Trương Dương Triết cũng bị dọa tới mức mặt mày trắng bệch.
Anh ta lập tức xông tới, nhào người qua để đỡ Trương Tụng Hạo.
Còn mấy người đạo diễn Chương cách đó quá xa, người phụ trách quay phim và Tô Ức thì đang đứng trên đầu cầu thang nên không có ai đỡ được Mạc Linh Chi. Cô cứ thế “bịch bịch bịch” lăn xuống dưới lầu.
“Oa hức...”, dù sao cũng chỉ là một đứa trẻ con nên Trương Tụng Hạo bị dọa sợ, bật khóc.
“Tụng Hạo, con không sao chứ? Có chỗ nào thấy khó chịu không?”, Trương Dương Triết nóng lòng hỏi.
Trương Tụng Hạo chỉ vào chân mình: “Đau!”
Trương Dương Triết nghe vậy thì thở phào nhẹ nhõm, may là chỉ trật chân, may là anh ta kịp thời đón được nên Trương Tụng Hạo không bị đập người vào cầu thang.
“Sao rồi? Bác sĩ đâu?”, giọng nói của đạo diễn Chương mang vẻ sốt ruột.
Ông vừa cẩn thận kiểm tra cho Trương Tụng Hạo, vừa nói: “Hẳn là không có gì đáng ngại, chỉ bị trật chân thôi. Thế nhưng vẫn nên đi bệnh viện kiểm tra để đề phòng những vấn đề khác.”
Trương Dương Triết gật đầu, sự sốt ruột và lo lắng lúc này mới tiêu tan.
Đạo diễn Chương cũng thở phào nhẹ nhõm. Sau đó, ông nhìn về phía Mạc Linh Chi.
Tuy hồi nãy Chow Chow có vẻ bị nặng hơn, cơ mà Trương Tụng Hạo là trẻ con, còn Chow Chow chỉ là thú cưng mà thôi. Vậy nên dù đạo diễn Chương rất lo lắng cho cô nhưng vẫn sẽ quan tâm tới Trương Tụng Hạo trước.
“Chi Chi sao rồi?”, đạo diễn Chương hỏi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)