: Siro
Mạc Linh Chi sửng sốt, mắt đen trợn to kèm theo vẻ khiếp sợ và khó thể tin.
“Thật, thật ư?” Cô há hốc miệng.
Chứng kiến điệu bộ của cô, Hạ Vân Trù không khỏi mỉm cười, rồi nhẹ nhàng đáp: “Ừ, thật, tất cả mọi người đang khiển trách hành động ngược đãi thú nuôi của cô ta, muốn cô ta phải trả giá đắt cho hành vi này và muốn cô ta phải xin lỗi những thú nuôi mà cô ta từng hành hạ.”
Mạc Linh Chi dẩu môi. Lần này, rốt cuộc cô không còn hoảng sợ và khiếp đảm nữa, trái lại nói với vẻ oán trách: “Phải trả giá thật đắt, lúc bị hành hạ đau lắm á...”
Tim Hạ Vân Trù nhói đau, nhưng anh vẫn tươi cười, giọng ngày càng êm ái: “Ừ, bây giờ cô ta đã bị quả báo. Từ nay về sau, cô ta không thể làm minh tinh được nữa, đi đâu cũng sẽ bị khinh khi, ai cũng đòi đánh.”
Mạc Linh Chi: “Đáng lắm!”
Cô hừ hừ, dù biết chắc hẳn kết quả của Bạch Ngọc rất thảm hại nhưng cô không bao giờ thương hại cô ta nổi. Ban đầu lúc bị thương, cô cũng rất thê thảm.
Và còn những con chuột lang khác nữa. Cô ta bi3n thái nhường đó, xứng đáng gánh chịu bất cứ hậu quả gì.
Hạ Vân Trù giơ tay lên xoa nhẹ mái tóc mềm mại của cô. Kể từ lúc cô biến thành người, anh rất ít khi làm những hành động quen thuộc này. Hiện giờ, khi đưa tay lên xoa đầu cô, anh chỉ cảm thấy vô cùng tự nhiên.
“Là công của Chi Chi đó. Chi Chi lấy thân mạo hiểm, vạch trần hành động xấu xí của Bạch Ngọc, bóc mẽ mọi mặt khuất của cô ta trước công chúng. Ban đầu cô ta làm tổn thương em, và nhìn đi, bây giờ em đã báo thù được rồi, vả lại em còn đòi được quyền lợi cho những thú cưng khác nữa.” Giọng anh đầy khen ngợi.
Mạc Linh Chi nhướng môi, đôi mắt ngày càng sáng, chân vô ý thức di tới di lui.
Hiện tại cô không có đuôi và tai, nhưng Hạ Vân Trù như thấy cô đang đung đưa tai, ngoe nguẩy đuôi, cả người toát lên niềm kiêu ngạo.
Anh lại mỉm cười.
Mạc Linh Chi đến gần anh, cằm chạm vào l0ng nguc anh.
Ngay khi Hạ Vân Trù định kéo cô ra và dạy cho cô biết “nam nữ khác biệt”, cô nói: “Lúc ấy tôi mới vừa xuống núi, ông tùng già nói nhất định phải biến thành thú cưng mới có thể sinh tồn, tôi không có thân phận, tất nhiên không thể biến thành người sinh sống trong xã hội loài người được.”
Anh chững lại, giữ nguyên tư thế này để cô dựa vào.
Cô bắt đầu tức giận.
Hạ Vân Trù không nói gì cả, sẽ sàng vu0t ve đầu cô, để cô cảm nhận được sự ấm áp của anh.
Mạc Linh Chi: “Lúc ấy tôi muốn cải thiện mối quan hệ với cô ta, nhưng cô ta rất giận. Tôi nhớ được hôm đó hình như vì anh không để ý tới cô ta, thế nên cô ta càng thêm căm tức, về nhà là lập tức hành hạ tôi...”
Cô bĩu môi.
Tuy nhiên cô biết, người tổn thương cô là Bạch Ngọc, không liên quan gì đến Hạ Vân Trù cả.
“Đau ơi là đâu, cô ta xấu tính lắm, nếu không phải vì tôi đang đói meo nên không có sức mạnh thì khi ấy tôi đã biến thành cọp cắn cho cô ta biết mặt rồi!” Mạc Linh Chi nghiến hàm răng trắng tinh của mình.
Lòng Hạ Vân Trù mỗi lúc một buốt nhói, anh dịu dàng xoa đầu cô: “Qua rồi, cô ta đã nhận quả báo...”
Tuy nói vậy nhưng trong mắt Hạ Vân Trù lại tràn ngập hận thù.
Hận không thể róc xương róc thịt Bạch Ngọc.
Tại sao cô ta lại đối đãi với Chi Chi như thế!
Một cô nhóc mới xuống núi, ôm tâm thế hữu nghị với loài người, lại bị cô ta hành hạ đến mức đó!
Nhớ lại lúc anh mới gặp gỡ hamster, cô nằm trên tay Trần Bình nhô cái đầu tò mò. Anh cũng có thể mường tượng sự vui mừng và tò mò của cô nhóc vào lúc đó, một cô bé khao khát và thân thiện với xã hội loài người.
Ngay cả khi đối đãi với Bạch Ngọc - kẻ có ác ý với cô - cô vẫn thể hiện mặt thân thiện của mình với cô ta.
Nhưng cuối cùng lại là kết cục đó.
Thảo nào khi anh gặp lại cô, cô e sợ loài người quá đỗi. Chẳng trách cô luôn không dám đến gần anh, thà ăn đói mặc rách cũng không chịu đi cùng anh.
Cô thật sự sợ hãi.
Tất cả sự chân thành và nhiệt tình của cô khi lần đầu xuống núi đã bị dội một gáo nước lạnh!
Thảo nào sau này cô luôn kiên quyết cho mình là gấu trúc, thảo nào ai bảo cô là chó thì cô sẽ nổi nóng với người đó. Bởi lẽ cô sợ, một nỗi sợ hãi tận sâu trong đáy lòng.
Đó là hậu di chứng của việc bị tổn thương.
Và bây giờ, rốt cuộc hậu di chứng này đã được nhổ đi rồi.
Mạc Linh Chi: “Ban đầu tôi đã định phục hồi sức mạnh rồi sẽ về núi. Người nhận nuôi, cảm ơn anh. Cảm ơn anh đã đối xử tốt với tôi, cho tôi ở lại đây để hiểu biết về thế giới đặc sắc này.”
Hiếm khi cô nghiêm túc thế này.
Nhờ anh, cô thành “Cún siêu sao” và trở thành Chi Chi được nhiều người ưa thích.
Được ăn những món chưa từng ăn, được thấy những thứ chưa từng thấy. Dẫu cho lớp ngụy trang gấu trúc của cô không duy trì nổi, nhưng cô lại trở thành nhà ngoại giao động vật, có địa vị đặc biệt.
Bạch Ngọc - kẻ lại muốn tổn thương cô - cũng bị anh đánh bại.
Mình bị lộ tẩy trước mặt anh, nhưng anh không xúc phạm cô, mà trái lại che giấu cho cô.
Người nhận nuôi là tốt nhất, lợi hại nhất.
Cô duỗi cánh tay mảnh mai ôm lấy anh, và dụi đầu vào ngực anh với gương mặt quyến luyến.
Hạ Vân Trù giơ tay ôm đáp lại, cằm tựa lên đầu cô, giọng khàn khàn: “Chi Chi, tôi cũng cảm ơn em. Cảm ơn em vì ban đầu đã sẵn sàng tin tưởng tôi, cảm ơn em bằng lòng về nhà cùng tôi.”
Cô cảm ơn anh vì đã tốt với cô.
Thế nhưng, cô có ý nghĩa quan trọng với anh hơn cả.
Với anh, trong hơn mười mấy năm qua, cô là ánh mặt trời sưởi ấm trái tim anh.
Nhờ cô, anh không còn gặp ác mộng nữa. Anh dám nhớ lại quá khứ. Và anh cũng biết cười, biết làm ầm, biết giận, biết hạnh phúc...
Cuộc đời anh trở nên muôn màu muôn vẻ.
Dẫu cho từng bị loài người gây tổn thương nhưng chỉ vì được anh chăm sóc vài ngày thôi, một lần nữa cô lại can đảm theo anh về nhà.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)