Hoàng Nhã Nhược hít một hơi thật sâu. Lúc này đây, khi đối diện với những “người ốc sên” đang bò lúc nhúc khắp nhà, cô ta mới nhận ra chuyện này nực cười đến nhường nào.
Cô ta đã “cung phụng” một căn nhà suốt mười lăm năm trời, đã trả giá bằng tất cả những gì mình có, vậy mà những kẻ đứng sau lại chỉ coi đó như một trò tiêu khiển, thích thú nhìn cô ta vùng vẫy trong tuyệt vọng như đang trêu đùa một con chó, con mèo.
Chúc Ninh thấy Hoàng Nhã Nhược chợt nở một nụ cười, nhưng rồi ngay sau đó nước mắt lại tuôn rơi. Cô ta cứ khóc đó rồi lại cười đó, một trạng thái mà ngay cả người bình thường cũng khó lòng chấp nhận nổi trong phút chốc, huống chi là một người đã bị mắc kẹt ở đây suốt mười lăm năm.
Thế nhưng, Chúc Ninh không có thời gian để cô ta ổn định lại cảm xúc, mà nhanh chóng hỏi ngay câu tiếp theo: “Cô còn nhớ tên của công ty đó không?”
Hoàng Nhã Nhược vẫn còn đang bần thần, đến nỗi không thể trả lời câu hỏi của Chúc Ninh.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

