Tình cảnh của cô thu ngân này giống hệt mình, xem ra đây là thủ đoạn quen thuộc của quán lẩu. Trên cửa phòng ngủ có một cái mắt mèo, Chúc Ninh nhìn ra ngoài qua mắt mèo, mắt mèo làm cho cả hành lang bị méo mó biến dạng.
Dương Đào đang kéo lê một cái rìu trên mặt đất, trên cổ bị đứt của ông ta mọc ra một cái "đầu" mới - nếu như thứ đó được coi là đầu.
Rõ ràng, ký sinh trùng của ông ta không có kiên nhẫn, không muốn mọc ra một cái đầu mới, chỉ mọc ra thứ có chức năng tương tự như đầu. Trên cổ mọc ra một đôi mắt, một cái miệng, một cái tai, thậm chí còn không thèm mọc thêm cho ông ta một cái mũi, vì không cần.
"Sao cô," Dương Đào lại phát ra âm thanh kỳ quặc đó, "không ăn lẩu?"
Chúc Ninh: "..."
Ông ta có bị làm sao không, cứ ép mình ăn lẩu?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

