Ban đầu, gã đứng cách Lâm Hiểu Phong khoảng năm mét, dường như đang âm thầm quan sát và cảm thấy cô bé này rất thú vị. Gã ngắm nghía một lúc, rồi như thể muốn ban phát lòng từ bi, gã quyết định phô diễn chút "thần tích" để cô bé được tận hưởng một khoảnh khắc vinh quang hiếm có trong đời.
Ngay sau đó, gã bắt đầu tiến lại gần bức tường kính. Càng lúc càng gần, càng lúc càng gần... Cho đến cuối cùng, bàn tay của gã áp sát vào mặt kính, hoàn toàn trùng khớp với vị trí bàn tay của Lâm Hiểu Phong!
Đàn Sứa Cơ Giới bị gã thu hút mà kéo đến. Một con, hai con, ba con... rồi đến hàng chục con. Cuối cùng, vô số Sứa Cơ Giới cuồn cuộn đổ về như một cơn sóng.
Du khách xung quanh khi ấy thi nhau trầm trồ: "Thật tráng lệ, đẹp quá đi mất!"
"Chuyến đi lần này thực sự đáng giá rồi."
"Dễ thương quá, nhìn thật chữa lành."
Đáng yêu sao? Chữa lành ư? Kẻ tàng hình bên trong bức tường kính lúc đó đang nở một nụ cười. Đó là nụ cười trịch thượng của một sinh vật bậc cao, giống như đang giễu cợt những sinh mệnh thấp kém hơn mình.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

