Chúc Ninh khựng người lại. Trong tình huống ngặt nghèo này, phản xạ đầu tiên của con người thường là nổ súng, thế nhưng cô đã không kịp làm điều đó.
Ngay khi vừa giơ súng lên, cô đã bị một lực mạnh bạo kéo tuột xuống dưới. Trong bộ đồ bảo hộ chuyên dụng, lại đeo thêm ba lô dọn dẹp và tay cầm vũ khí, tổng trọng lượng trên người cô lúc này có lẽ phải lên đến chín mươi cân. Vậy mà, cô chưa bao giờ ngờ rằng sẽ có ngày mình bị ai đó tóm lấy cổ chân rồi quật ngã một cách dễ dàng đến thế.
Tốc độ ấy quá nhanh, nhanh đến mức con người không kịp phản ứng. Chỉ trong chớp mắt, Chúc Ninh đã bị một luồng quái lực lôi thẳng xuống mặt nước.
Tầm nhìn ngay lập tức bị làn nước nuốt chửng, bên tai cô thoang thoảng tiếng ai đó đang hét gọi: "Chúc Ninh!"
Người gọi cô là Lý Niệm Xuyên. Vì anh ta và Sơ Linh đứng gần cô nhất nên đã phát hiện ra điều bất thường ngay lập tức. Thế nhưng, khi họ vừa kịp quay đầu lại thì Chúc Ninh đã bị lật nhào cả người lẫn súng. Chỉ trong một cái chớp mắt, cô đã biến mất dạng dưới mặt nước, tựa như bị một sinh vật biển nào đó dùng sức mạnh thô bạo lôi đi mất.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)