Một chiếc xe của Trung tâm xử lý rác thải dừng lại, Chúc Ninh nhìn thấy nhóm thợ săn ma bước xuống xe, cô vừa định bước tới.
"Làm cái gì đấy?" Người phụ trách lập tức chặn cô lại: "Ở đây đã bị phong tỏa rồi, người không phận sự miễn vào."
Chúc Ninh giơ chiếc vòng tay nhân viên của mình ra, mở giấy thông hành điện tử lên và nói: “Tôi là người dọn dẹp của trung tâm xử lý rác thải.”
Người kia nhìn lướt qua thẻ làm việc của cô, sau đó liền mở dây phong tỏa để cô bước vào.
“Vất vả rồi.”
Chúc Ninh thoáng sững sờ. Thực ra, nếu đối phương không nói câu đó thì cô cũng chẳng có phản ứng gì đặc biệt, thế nhưng nghe xong câu nói ấy, trong lòng cô lại dấy lên một cảm xúc lạ.
Đây là lần đầu tiên Chúc Ninh cảm thấy nghề nghiệp của mình mang một ý nghĩa đặc biệt đến thế. Bất kể là thợ săn ma hay người dọn dẹp, chỉ cần bước chân vào khu vực ô nhiễm là đồng nghĩa với việc đối mặt với hiểm nguy, chính vì vậy mà nhân viên của trung tâm xử lý rác thải luôn nhận được sự tôn trọng từ Cục An ninh.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)