Thời gian Lâm Giai Hân và Lâm Hành Tri ở chung cũng không nhiều. Đời trước, khi Trình Hi tìm đến, Lâm Hành Tri có việc phải làm ở nước ngoài nên không về. Sau khi tan học, cô bị quản gia đưa đến một ngôi nhà khác. Quản gia chỉ nói với cô là trong nhà xảy ra chút chuyện, vì không làm trễ nãi việc học của cô nên bà chủ mới sắp xếp như vậy.
Khi đó, Lâm Giai Hân còn gọi điện và nhắn tin cho mẹ cô nữa, nhưng lại chẳng hề nhận được hồi âm. Mặc dù cô cảm thấy kỳ lạ nhưng quản gia vẫn liên tục nói với cô là trong nhà có chuyện, cô chỉ có thể tạm thời kìm nén sự bất an trong lòng.
Những điều này là trong lúc đi học, Lâm Giai Hân không cẩn thận va vào đầu mới chợt nhớ ra. Cô chẳng còn tâm trí nào ngồi học trên lớp nên mới muốn về nhà, không ngờ là lại đụng phải Trình Hi. Rõ ràng là đời trước, mãi đến khi cô học lớp 12 thì Trình Hi mới tìm tới cơ mà? Tại sao lần này lại tới sớm hơn đến tận một năm?
Để cô gặp phải cảnh tượng như vậy, chẳng lẽ là vì mọi chuyện đều có thể thay đổi ư? Cô không muốn sống như kiếp trước nữa, cô biết tính mẹ mình, chỉ cần có thể để bà ấy nhìn mà cảm thấy cô đáng thương là được. Như vậy thì cô sẽ có một cơ hội để thay đổi cuộc đời mình, cô nhất định phải bám trụ lại nơi này, phải nắm bắt lấy cơ hội mà ông trời đã ban cho cô này.
Trình Hi chỉ cảm thấy lòng đầy bất bình, cô nhào vào lòng mẹ Lâm, khóc nấc không ngừng: "Mẹ, con là em gái ruột của anh ấy, là con gái của mẹ cơ mà. Tại sao anh hai lại đối xử với con như vậy!"
Mẹ Lâm ôm Trình Hi, cũng cảm thấy nhiều năm qua Trình Hi đã phải chịu khổ rồi. Bà vừa định mở miệng yêu cầu Lâm Hành Tri đối xử với Trình Hi hơn một chút, có điều sau khi nhìn thấy vẻ mặt của Lâm Hành Tri, lời nói đến bên miệng lại thay đổi: "Nhưng, nhưng anh hai con vẫn chưa nói gì mà.”
Từ đời trước, Trình Hi đã biết rằng Lâm Hành Tri rất thờ ơ lạnh nhạt với cô rồi. Sau khi từ nước ngoài trở về, anh không chỉ sắp xếp chuyển trường cho Lâm Giai Hân mà còn cảnh cáo cô là không được lại làm những động thái nhỏ phá rối Lâm Giai Hân nữa. Sau lại, Lâm Giai Hân chết trong một tai nạn xe hơi, Lâm Hành Tri càng thêm nổi trận lôi đình, về nhà mắng ba mẹ và cô một hồi. Rõ ràng cô mới là em gái ruột của Lâm Hành Tri, nhưng anh lại cứ luôn ưu ái thiên vị Lâm Giai Hân. Lúc này đây, cô không chỉ căm ghét Lâm Giai Hân - kẻ đã đánh cắp thân phận mình, mà còn hận cả Lâm Hành Tri nữa. Cô đẩy mẹ Lâm ra, căm tức nhìn mọi người: "Chỉ bởi vì Lâm Giai Hân đã chiếm lấy thân phận của tôi hơn mười mấy năm nay, cho nên các người đều hướng về cô ta ư!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










