Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Tôi Đã Xem Cuốn Sách Mà Mấy Người Xuyên Vào Rồi Chương 24

Cài Đặt

Chương 24

Lâm Hành Tri nghiêm mặt nói: "Về chuyện ôm nhầm con này, về sau có lẽ hai đứa sẽ còn phải nghe thêm không ít nhàn ngôn toái ngữ nữa, nhưng hai đứa phải nhớ một điều rằng, chuyện này ngoại trừ hai đứa ra, bất kỳ ai có liên quan cũng đều phải chịu trách nhiệm một phần trách nhiệm hết."

Lâm Hành Tri dùng ngữ khí kiên định mà nói: "Cả hai người các em đều vô tội."

Trình Hi cắn môi, không nói gì.

Lâm Giai Hân không muốn khóc, nhưng cô không thể kiềm chế được mà khóc mất rồi. Chưa ai từng nói với cô như vậy cả, rằng đó không phải là lỗi của cô.

Lâm Hành Tri nói: "Mặc dù anh không biết nguyên nhân cụ thể, nhưng chuyện hai em bị ôm nhầm, bệnh viện có sai, nhân viên y tế có sai, cả nhà không thể kịp thời phát hiện ra cũng là có sai. Chỉ có hai em là không sai, hai em đều là người bị hại."

Mặc dù trong giấc mơ đó, Lâm Hành Tri đã nhìn thấy Trình Hi và Lâm Giai Hân làm rất nhiều chuyện sai trái, nhưng những chuyện đó vẫn chưa thể xác minh được là thật hay giả, nếu chúng là sự thật thì sao? Đều là những chuyện chưa phát sinh cả.

Ít nhất vào lúc này, dù là Trình Hi hay là Lâm Giai Hân thì đều vô tội cả. Kỳ thực, Lâm Hành Tri cũng không hiểu tại sao trong giấc mơ đó, dù là trước hay sau khi sống lại, hai người họ lại đều coi nhau như là kẻ thù lớn nhất mình nữa.

Lâm Hành Tri thấy lúc này cả hai vẫn còn có thể nghe vào lời anh nói thì dừng một chút mới nói tiếp: "Hai ngày nay các em tự mình nghĩ kỹ đi, xem kế tiếp nên làm như thế nào."

Lâm Hành Tri nói xong liền đứng dậy, đi lên thư phòng rồi rất nhanh ôm một thùng các tông đi ra, sau đó ở trước mặt mọi người, chia số tài liệu ôn tập trong đó ra thành hai phần, nói: "Anh đoán bây giờ cả hai đứa đều không có tâm trạng đến trường, thế thì học ở nhà ôn tập chương trình họ cấp ba cũng được. Ba ngày sau anh sẽ đến kiểm tra, nếu không đủ tiêu chuẩn thì sẽ đi học lại từ lớp mười.”

Trình Hi và Lâm Giai Hân trợn mắt há hốc mồm mà nhìn Lâm Hành Tri, sau đó lại lia mắt nhìn hai chồng tài liệu ôn tập giống hệt nhau kia, ánh mắt cả hai có chút dại ra.

Lâm Hành Tri nhìn vẻ mặt của cả hai, trong giọng nói cũng mang theo kinh ngạc, anh hỏi thẳng: “Chẳng lẽ hai em cho rằng bị ôm nhầm thì có thể không cần đi học, không cần thi đại học hay sao?”

Cả Trình Hi và Lâm Giai Hân trong nhất thời đều như là biến thành người câm. Sao các cô cứ cảm thấy chuyện ôm nhầm con từ miệng của Lâm Hành Tri nói ra giống như chỉ là chuyện râu ria không đáng kể, so với nó thì kỳ thi đại học càng quan trọng hơn?

Kỳ thi tuyển sinh đại học rất quan trọng, nhưng đối với một gia đình như nhà họ Lâm, điều đó có thực sự quan trọng đến thế không?

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc