Đây hẳn là video Kỳ Tư Quy cố tình tung ra nhằm lôi kéo sự ủng hộ của dân chúng. Có lẽ là để truyền tải một thông điệp như: "Xem này, chỉ huy đương nhiệm mạnh mẽ đến nhường nào, ngài ấy có thể bảo vệ các bạn."
Nhưng không hiểu sao, sau khi xem xong video, Ninh Lật lại cảm thấy có gì đó không ổn.
Nếu Kỳ Tư Quy thực sự mạnh như vậy, tại sao tuyến an toàn lại cứ phải lùi mãi?
Ninh Lật xóa lịch sử tìm kiếm của mình, tắt máy rời khỏi thư viện.
Cô vừa về đến ký túc xá, liền phát hiện bầu không khí bên trong không bình thường.
Triệu Lan ở phòng bên cạnh vừa thấy cô liền kéo cô qua, nói nhỏ: "Sáu giờ tối, tất cả mọi người đều phải có mặt ở ký túc xá, lúc đó sẽ có người đến."
Ninh Lật hơi nhíu mày: "Đến làm gì?"
"Tìm đồ."
Hả?
Chiến tuyến đã chỉ còn cách họ hơn 40km, dị chủng có thể lẻn vào bất cứ lúc nào.
Vào lúc này, họ không nghĩ cách nhanh chóng ổn định tình hình chiến sự, mà lại có tâm trí đi kiểm tra từng Dẫn đường một, chỉ để tìm một món đồ?
Đúng sáu giờ, có ba người cầm theo một thiết bị, dưới sự tháp tùng của lãnh đạo trường và dì quản lý ký túc xá, bắt đầu kiểm tra từng phòng một.
Thiết bị này chắc có thể dò ra món đồ đó. Có lẽ khi tìm thấy thứ họ muốn tìm, thiết bị sẽ phát ra âm thanh.
Trong lòng Ninh Lật dấy lên nghi ngờ.
Lẽ nào Mắt Hổ Phách thực sự chỉ để ngắm thôi sao?
Liệu có tác dụng ẩn nào chưa được ghi lại không?
Suy cho cùng ngay cả trong tài liệu cũng viết, viên ngọc chứa vật chất đặc biệt. Chỉ là, trên mạng không có thêm thông tin nào về Mắt Hổ Phách. Cô không có cách nào biết được viên ngọc này đặc biệt đến mức nào.
Tuy nhiên, cả cô và tinh thần thể của mình đều nhất trí rằng viên ngọc mà tinh thần thể nhặt được tối qua là đồ tốt.
Ninh Lật nói chuyện với tinh thần thể trong biển tinh thần.
"Liệu có bị phát hiện không?"
Tinh thần thể hiếm khi không hoạt bát như thường ngày, có vẻ hơi uể oải, có lẽ là do hôm nay ăn quá nhiều đồ ngọt, hơi bị đầy bụng: "Có."
Ninh Lật: ...
"Có cách nào để họ không tìm thấy không?"
[Không có.]
"Viên ngọc này có dùng được không?"
[Tôi nghĩ là được!] Giọng nói tinh thần thể lập tức trở nên phấn khích.
Ninh Lật nhân lúc nhóm người kia chưa đến, lấy viên ngọc từ trong biển tinh thần ra.
Tiếc là cô nghiên cứu một hồi vẫn không tìm ra cách sử dụng viên ngọc.
Hoặc là viên ngọc không dùng được, thật sự chỉ để ngắm.
Hoặc là, cô vẫn chưa tìm đúng cách.
Nhóm người kia sắp tìm đến chỗ cô rồi.
Cô đang nhanh chóng suy nghĩ cách thoát thân. Nhưng nghĩ tới nghĩ lui, đều không tìm ra cách nào hay.
Chẳng lẽ cứ thế chấp nhận số phận sao?
Sau khi bị họ phát hiện, ngoan ngoãn giao viên ngọc cho họ?
Mặc dù quy tắc làm người của Ninh Lật là sống khiêm tốn, nhưng đến lúc này, cô hiểu rất rõ, cô không muốn giao ra viên ngọc. Nếu viên ngọc có ích cho chiến tranh tiền tuyến, cô tuyệt đối sẽ không giữ làm của riêng, nhưng trực giác mách bảo cô rằng, viên ngọc này, có công dụng khác.
Giác quan thứ sáu đang cảnh báo cô, họ không phải đến để ngăn chặn chiến tranh, đẩy lùi dị chủng.
Trong lúc đầu óc Ninh Lật quay cuồng, ba người kia chỉ còn cách Ninh Lật 3m.
Vừa vào trong phạm vi 3m, thiết bị đột nhiên phát ra tiếng cảnh báo chói tai.
Tít tít tít.
Tít tít tít.
Ba người nhìn nhau, trong mắt lóe lên vẻ vui mừng: "Tìm thấy rồi!"
Các Dẫn đường khác không hiểu chuyện gì, nhìn nhau ngơ ngác.
Vậy ra, thứ họ cần tìm, lại bị bạn học của mình nhặt được sao?
Rốt cuộc là thứ gì?
Có thể khiến nhóm người này gióng trống khua chiêng đi tìm, hẳn là một thứ rất đắt tiền?
Trong vòng 3m, tổng cộng chỉ có 6 người tình nghi.
Bao gồm cả Ninh Lật và Viên Tử, cùng với Triệu Lan.
Cô cũng giống như những người khác, lộ ra vẻ mặt mờ mịt.
Mấy người Viên Tử thì thực sự hoang mang.
Trong thời điểm đặc biệt này, họ vừa lo lắng vừa sợ hãi.
Có người mạnh dạn hỏi: "Cho hỏi, rốt cuộc là thứ gì vậy ạ?"
Không có ai trả lời.
Rõ ràng là họ không thèm trả lời câu hỏi này.
Ninh Lật mím môi. Đáng tiếc nhóm người này yêu cầu cả Dẫn đường và tinh thần thể của họ đều phải có mặt.
Nếu không cô đã để Tiểu Hắc mang viên ngọc cao chạy xa bay rồi.
Ninh Lật đã xác định được phạm vi hoạt động của thiết bị.
Ba mét.
Không quá xa, nhưng cũng không quá gần.
Chỉ cần thao tác đúng cách, cô hoàn toàn có thể để Tiểu Hắc hành động kín đáo ném viên ngọc ra xa.
Tiền đề là, phải thao tác đúng cách, yêu cầu đối với Tiểu Hắc khá cao.
Trong một khoảng thời gian ngắn, Ninh Lật đã bàn bạc xong đối sách với Tiểu Hắc.
Tiểu Hắc cũng giống Ninh Lật, không muốn giao ra viên ngọc.
[Tôi dựa vào bản lĩnh của mình nhặt được.]
[Không giao.]
[Tuyệt đối không giao.]
Người dẫn đầu trong ba người có một vết sẹo trên mặt, thấy không ai tự giác giao đồ ra, hắn cười khẩy, vừa định lên tiếng, chuẩn bị dùng biện pháp đặc biệt thì trong ký túc xá đột nhiên xuất hiện những làn sương đen mỏng manh.
Vừa nhìn thấy sương đen, tất cả mọi người trừ Ninh Lật đều biến sắc.
Viên Tử còn nắm chặt lấy cánh tay Ninh Lật, giọng run rẩy nói: "Dị chủng... Dị chủng đến rồi!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)
