Vì vậy, như kế hoạch ban đầu của Ninh Lật, muốn phá vỡ lãnh địa, tuyệt đối không được đặt hy vọng vào người khác. Bằng không, kết quả rất có thể sẽ gây thất vọng.
Lần này, dị chủng càng lúc càng hung hãn.
Trong ánh lửa vặn vẹo, khuôn mặt kỳ quái của dị chủng càng thêm mơ hồ, chúng cười dữ tợn, cười quái dị. Một cái đầu, chi chít khuôn mặt người, lơ lửng trên không trung.
Ninh Lật kéo Viên Tử xoay người bỏ chạy.
Lần này, cô nhận thấy tốc độ của dị chủng nhanh hơn, áp lực mang lại cũng mạnh mẽ hơn.
Cơ thể Viên Tử run rẩy vì sợ hãi.
Ninh Lật vừa kéo cô ấy chạy, vừa an ủi: “Nghĩ đến bạch nguyệt quang của cậu đi.”
Viên Tử mếu máo, suýt khóc: “Lần này niệm tên ngài ấy cũng không có tác dụng nữa.” Sợ vẫn hoàn sợ, trừ khi bạch nguyệt quang có thể hồi sinh ở đây để xoay chuyển tình thế. Tuy nhiên, sau khi thầm niệm tên Ân Khước vài lần, Viên Tử cũng lấy lại được chút dũng khí.
Viên Tử: “Chúng ta phải làm sao bây giờ?”
Ninh Lật: “Tìm điểm yếu của lãnh địa.”
Viên Tử: ...
Đây là điều cô ấy vừa dạy Ninh Lật mà.
Có lẽ trong vòng giao chiến đầu tiên giữa dị chủng và con người, Ninh Lật và Viên Tử không gặp bất kỳ ai, nên ngay khi vòng thứ hai bắt đầu, hai người họ đã gặp người.
Dựa vào ngoại hình và trạng thái tinh thần, có thể dễ dàng nhận ra người họ gặp có phải là người trong lãnh địa hay không.
Tuy nhiên, họ không gặp sinh viên hay giáo viên nào, mà lại gặp các Dẫn đường cấp cao từ Học viện Dẫn đường Số 1 đến chi viện.
Một Dẫn đường tỏ vẻ lo lắng: “Khi nào tiền tuyến mới phái người đến cứu chúng ta?”
Người khác trả lời: “Hiện tại chiến sự giằng co, chúng ta vốn là người đến chi viện, họ có thể không rảnh tay.”
“Không phải nói chỉ huy đang ở tiền tuyến sao?”
“Nghe nói là vậy, nhưng hành tung cụ thể của ngài ấy là cơ mật tối cao.”
“Chỉ huy sẽ không vứt bỏ chúng ta, phải không?”
Nghe đoạn đối thoại này, Ninh Lật hơi nhíu mày.
Chỉ huy Kỳ Tư Quy có khả năng đang ở tiền tuyến? Họ cách tiền tuyến gần như vậy mà không hề nghe được chút phong thanh nào, thảo nào là cơ mật tối cao.
Trong lúc Ninh Lật và Viên Tử chạy hết tốc lực, họ lướt qua nhóm Dẫn đường đó.
Các Dẫn đường đến từ Học viện Dẫn đường Số 1 ai nấy đều kiêu ngạo, không thèm liếc nhìn cô và Viên Tử một cái, thậm chí còn tỏ vẻ sợ hai người bám theo.
Thấy hai người không có ý định đến làm quen, nhóm Dẫn đường vô thức thở phào nhẹ nhõm.
Tuy nhiên, người nói "hành tung của chỉ huy là cơ mật tối cao" đã do dự một lúc rồi mở miệng: “Không mời họ đi cùng sao?”
Trong tình huống như thế này, gặp được đồng bào vốn không phải là chuyện dễ dàng, người đông sức mạnh, nên tập hợp mọi lực lượng cần thiết.
Lời này vừa thốt ra, các Dẫn đường khác đã nhao nhao phản bác.
“Nhớ kỹ, chúng ta là Dẫn đường, không phải Lính gác! Bảo vệ người yếu là trách nhiệm của Lính gác, không phải chúng ta!”
“Lúc này, không phải cứ thêm người là thêm sức mạnh, ngược lại còn có khả năng thêm gánh nặng!”
“Muốn làm người tốt thì tự mình đi mà làm, đừng liên lụy đến chúng tôi!”
Thấy đồng đội phản ứng dữ dội như vậy, Dẫn đường kia thở dài, không nói gì thêm. Lúc này, cô ấy chỉ có thể tận lực bảo toàn chính mình, không gây rắc rối cho người khác.
Nghe đoạn đối thoại này, Ninh Lật không có phản ứng gì, ngược lại Tiểu Hắc lại phản ứng mạnh mẽ.
[Họ vô dụng!]
[Không lập đội với họ!]
Mặc dù Tiểu Hắc luôn xuất hiện dưới hình dạng Hoa Bá Vương ở bên ngoài, nhưng ai biết đám Dẫn đường cấp cao kia có phát hiện ra điều gì không?
Lập đội hoàn toàn không cần thiết.
Khi Ninh Lật và Viên Tử chạy trốn, các cô đã đến khu vực mà vòng đầu chưa từng đến.
Trong tình trạng hỗn loạn cực độ, rất khó để họ luôn ở trong một khu vực.
Khắp nơi đều là ánh lửa, giết chóc và khói đen. Ban đêm thiếu ánh sáng, vốn đã khó phân biệt phương hướng. Nhưng cho dù có phân biệt được, Ninh Lật cũng không quen thuộc với khu 201, chỉ có thể kéo Viên Tử chạy loạn xạ như hai con ruồi không đầu.
Vòng thứ hai, Ninh Lật vẫn không quên nhặt ngọc.
Tất cả những viên ngọc nhặt được trong vòng đầu tiên đều biến mất. Ngọc ở vòng thứ hai cũng không khác gì những viên trước, đều bị quấn đầy chỉ đen đỏ, oán khí rất nặng.
Các sợi chỉ đen đỏ chằng chịt như mạng nhện, cắt vụn hình ảnh bên trong.
Duy chỉ có viên hổ phách do Tiểu Hắc nhặt được là sạch sẽ tinh khiết, không lẫn tạp chất.
Chính vì hiếm có, cho nên nó càng trở nên quý quá và đặc biệt.
Thảo nào có nhiều người đến tìm ngọc như vậy.
Bởi vì, viên ngọc sạch sẽ thuần khiết như vậy thực sự cực kỳ quý hiếm.
Cuộc chiến với dị chủng ở tiền tuyến ngày càng khốc liệt, viên ngọc này có lẽ là di vật của một Lính gác nào đó vừa mới hy sinh.
Nó thuần khiết, tinh túy đến mức như thể người ta có thể nhìn thấy một trái tim trong sạch, sạch sẽ và đầy tình yêu thương.
Ninh Lật vừa kéo tay Viên Tử dừng lại nghỉ ngơi chưa được bao lâu, thì cách đó không xa bất ngờ có một gương mặt quen thuộc đi tới.
[Mặt Sẹo!]
[Lại là hắn!]
Ninh Lật ban đầu đang cúi người thở dốc, thấy Mặt Sẹo thong thả bước đến, cô từ từ đứng thẳng dậy.
Hai đồng đội của Mặt Sẹo không có ở đó, chỉ có một mình hắn.
Thấy cô và Viên Tử, Mặt Sẹo nở một nụ cười nham hiểm. Rõ ràng hắn đang mặc bộ đồng phục Lính gác thẳng thớm, trên người mang khí thế sát phạt từng kinh qua máu lửa, nhưng ngoài những thứ đó ra, hắn còn phảng phất một vẻ lưu manh thô tục.
Hắn cười khẩy một tiếng, lên tiếng chào hỏi:
“Thật trùng hợp, lại gặp nhau rồi, hai nghi phạm.”
Hắn đi đôi ủng chiến đấu màu đen, chậm rãi bước về phía họ: “Tao muốn xem xem, lần này bọn mày còn có thể trốn đi đâu!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



