*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Thất Tinh Thảo không thu hoạch được bất cứ giải thưởng nào trong mùa giải thứ Năm, mùa giải thứ Sáu lại còn xảy ra một việc họa vô đơn chí – ngay trong giai đoạn về sau của vòng bảng, đội trưởng Tiêu Tư Kính phải lên xe cứu thương tới bệnh viện do viêm phổi.
Tô Thế Luân ngồi trong hành lang mà lòng nóng như lửa đốt, người con trai này luôn khỏe mạnh, bình thường cũng không bao giờ ốm, chẳng ngờ khi “bệnh đến thì như núi lở”, tình trạng nghiêm trọng đến thế. Vốn chỉ mắc cảm mạo thông thường, Tô Thế Luân cũng không để ý, chẳng ngờ nhiều ngày vất vả liên tục khiến bệnh tình trở nặng, phải đưa vào phòng cách ly. Tô Thế Luân hối hận không thôi, vừa tự trách mình cũng vừa lo lắng trong lòng, nhỡ đâu có chuyện gì không hay xảy đến với Tiêu đội, anh thực sự không biết nên làm gì bây giờ.
Rạng sáng, khi Tiêu Tư Kính tỉnh lại, hắn khoát tay mới nhận ra bên giường có một người đang gục xuống, tia sáng mơ hồ xuyên qua hành lang tạc nên hình dáng người kia, chính là đội phó Tô Thế Luân quen thuộc. Có điều lúc này gương mặt anh tràn đầy mỏi mệt, rõ ràng anh đã ở trong phòng bệnh rất lâu, ghé lên giường ngủ vẫn còn cau mày, dường như giấc ngủ không yên.
Tiêu Tư Kính nhịn không được mà vươn tay nhẹ nhàng vuốt tóc anh, cảm nhận sợi tóc mềm mại như lông vũ trượt qua lòng bàn tay, trái tim hắn cũng mềm mại hơn đến lạ.
Khoảnh khắc ấy Tiêu Tư Kính bỗng có chút cảm động, khi bệnh nặng thuyên giảm, nhìn thấy có người vẫn luôn ở bên cạnh mình, ấm áp biết bao nhiêu – chẳng có gì đáng rung động hơn một người luôn ở bên không rời xa hắn.
Tô Thế Luân ngủ không sâu, động tác của Tiêu Tư Kính nhanh chóng khiến anh tỉnh lại, ngẩng đầu lên, nhìn thấy ánh mắt của người kia, Tô Thế Luân mừng rỡ nói: “Anh tỉnh rồi à?”
“Ừ.” Tiêu Tư Kính nhìn thấy đôi mắt thâm quầng của anh mà đau lòng, nhẹ nhàng cầm tay anh, hỏi: “Mấy ngày nay cậu vẫn chăm sóc tôi à?”
Tô Thế Luân gật đầu, nở một nụ cười thoáng qua: “Hôm đó anh đột nhiên té xỉu trong phòng khiến tôi sợ muốn chết. Cũng may là không sao.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



