Đấu trường đánh xếp hạng tại khu Một Ức Giang Nam chính thức mở cửa vào nửa tháng sau, đơn vị thiết kế game không định mở ngay là vì muốn người chơi có một khoảng thời gian giảm xóc, phải đánh một đống phó bản để cày trang bị trước.
Không giống như cơ cấu mở ở hiện tại, lúc ấy muốn tiến vào đấu trường thì cần có 3000 điểm trang bị, số điểm này thực ra chỉ cần đánh phó bản ngày trong một tháng là có thể gom đủ một bộ trang bị để vào, nhưng đối với mấy con gà diệt đoàn phó bản Tiêu Tư Kính, Tô Thế Luân và Tần Dạ thì để gom đủ 3000 điểm cũng chẳng dễ dàng.
Tiêu Tư Kính không đủ điểm trang bị cực kỳ khí phách post bài chất vấn trên forum: “Nếu tranh cờ là hình thức thi đấu chính thức thì tại sao còn ràng buộc trang bị với phó bản? Phó bản nhàm chán như vậy, người không muốn đánh chẳng nhẽ vẫn phải đi hết phó bản một lần, gom đủ trang bị mới được vào đấu trường hay sao?”
Bài đăng này kéo tới vô số người vây xem, phía dưới có người comment: “Tam Tư Đại Sư, chính là đại sư không thể kéo boss trong truyền thuyết đúng không?”
“Boss còn không kéo được tư cách gì nói…”
“Boss còn không kéo được tư cách gì nói…”
Một đám người xếp hàng mỉa mai Tiêu Tư Kính, Tiêu Tư Kính buồn bực, quay đầu đi tìm Tô Thế Luân nói: “Tại sao trong game này lại toàn đảng phó bản như thế?”
Tô Thế Luân cười an ủi hắn: “Không sao, còn có tôi mà, tôi cũng ghét đánh phó bản giống anh.”
Ghét thì ghét vậy, nhưng thiết lập game có hạn chế về trang bị, hai người bọn họ không đủ điểm trang bị nên cũng chẳng có cách nào vào được đấu trường.
Vì vậy Tô Thế Luân suy nghĩ biện pháp: “Hay chúng ta đi mua điểm trang bị đi.”
Lúc đó hai người bọn họ không những gà mờ mà còn rất nghèo, nhìn từ trên xuống dưới cả người chỉ có mấy ngàn kim tệ, Tô Thế Luân không rõ giá cả thị trường, cũng không biết chút tiền ấy có thể mua được cái gì. May mà anh quen với hội trưởng Hoa Hạ Lưu Xuyên, Tô Thế Luân liền nhắn tin cho Lưu Xuyên hỏi: “Chỗ cậu có trang bị cho Ngũ Độc và Thiếu Lâm không? Tôi muốn mua vài món rẻ rẻ.”
Lưu Xuyên thấy anh hỏi trang bị liền cap màn hình danh sách trang bị trong cửa hàng bang hội cho anh xem, đoàn phó bản của bang Hoa Hạ là đoàn đánh được nhiều phó bản nhất, trong cửa hàng đều là đồ tốt, Tô Thế Luân nhìn mà chảy nước miếng hỏi: “Sáo trùng màu tím kia bao nhiêu tiền?”
Lưu Xuyên dứt khoát nói: “Giá thị trường ba vạn, nhưng nếu cậu muốn thì tôi giảm giá cho, hai vạn rưỡi.”
Tô Thế Luân nhìn ví tiền năm ngàn kim tệ đáng thương, nói: “Có gì rẻ hơn không?”
Lưu Xuyên cap lại một thanh sáo thuộc tính kém hơn một chút cho anh xem: “Sáo này kém hơn một chút, có điều hiện tại cũng đủ dùng, bán hai vạn.”
Tô Thế Luân có chút ngượng ngùng nói: “Chỉ có 5000 thôi, cậu xem có thể mua được cái gì?”
Lưu Xuyên: “…”
Khi đó hai người Tiêu Tô thực sự nghèo mạt rệp, cả hai đều không thích đánh phó bản ngày, không lấy được phần thưởng ngày của game; lại không đi đánh phó bản đoàn đội, không lấy được tiền thưởng từ phó bản; thậm chí còn không thèm làm nhiệm vụ sinh hoạt, hai người hoàn toàn không có hứng thú với mấy kỹ năng kiếm tiền sinh hoạt như trồng rau đào quặng, có tiền mới lạ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



